Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tin Vui Bất Ngờ

Mục Phách ôm chặt eo cô: “Nghỉ ngơi một chút đi, đừng nói chuyện nữa.”

Gia Ngộ không nghe, cô lẩm bẩm tự bào chữa: “Gần đây sức đề kháng giảm sút… Thật ra em ít khi bị ốm lắm.”

Thần kinh căng như dây đàn của Mục Phách thả lỏng đi một chút, anh thở ra một hơi dài, cong môi nói: “Anh sẽ bồi bổ cho em thật tốt, không thể để em bị ốm nữa.”

Ai cũng có lúc hiểu sai trọng điểm.

Bác sĩ cũng dặn Gia Ngộ phải nâng cao sức đề kháng, tránh bị ốm trở lại. Bởi vì nếu lại sốt cao nữa thì đứa bé trong bụng sẽ không giữ được.

Trên hành lang dài vẫn còn người ngồi chờ đến lượt khám. Chỗ ngồi đã kín hết, Gia Ngộ chân mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào Mục Phách để đi ra khỏi bệnh viện. Từ đầu đến cuối, hai người không ai nói với ai lời nào.

Trong xe mở máy sưởi ấm áp, Gia Ngộ nóng đến toát mồ hôi. Cô kéo kéo chiếc khăn quàng cổ, lẩm bẩm: “Bảo sao gần đây bụng lại có thêm thịt.” Cô thuộc dạng người chỉ béo mặt, hiếm khi nào béo bụng. Bác sĩ nói đứa bé trong bụng đã được tám tuần, tính ngược lại thời gian thì chắc là lần về nhà họ Văn đó đã “trúng thưởng”. Lần đó cũng là lần gần nhất họ làm tình. Rõ ràng lúc đó đã rút ra ngoài, rõ ràng ngày đó là kỳ an toàn của cô… Sao lại có thể mang thai được chứ? Chẳng lẽ đúng như lời trong giấc mơ của ba cô, Bồ Tát hiển linh thật sao?

Gia Ngộ không biết. Cô vuốt ve bụng mình, không dám tưởng tượng bên trong đang có một sinh linh bé nhỏ dần lớn lên.

Mục Phách đặt tay lên vô lăng, quay sang nhìn sườn mặt của Gia Ngộ. Anh muốn nói với cô rằng anh muốn chịu trách nhiệm, nhưng lại sợ Gia Ngộ nghĩ anh nói dối. Thực sự thì hiện tại anh cũng chưa có đủ tư cách để hứa hẹn bất cứ điều gì với cô. Lúc trước đã thỏa thuận thời hạn một năm, đến lúc đó sẽ đường ai nấy đi. Giờ đứa bé xuất hiện hoàn toàn làm đảo lộn kế hoạch của họ.

Chỉ riêng việc khi nghe tin cô có thai mà anh lại ti tiện mừng như điên đã đủ nói lên tất cả.

“Gia Ngộ…” Anh lên tiếng.

Gia Ngộ lờ đi, đầu óc cô lúc này hỗn loạn, nói năng không đầu không cuối: “Bác sĩ nói em bé rất ngoan, biết thương mẹ, chẳng làm em khổ chút nào. Tám tuần qua em chẳng có phản ứng gì cả, thích ăn thì ăn, thích uống thì uống, thích thức khuya thì thức khuya, đến tận hôm nay em còn định mặc đồ lót tình thú đi tìm anh thuê phòng nữa chứ…”

“Đứa nhỏ thương em, em lại chẳng thương nó, thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó. Nhưng cũng không thể trách em được, là nó đến quá bất ngờ, làm em còn chưa kịp chuẩn bị gì cả. Cũng không đúng… Nói gì đến chuẩn bị hay không chuẩn bị, em đến cả việc này còn chưa từng nghĩ tới nữa là.”

“Anh cũng biết mà, em đến bản thân mình còn chăm sóc chưa tốt, làm sao có thể đi chăm sóc nó được chứ?”

Tim Mục Phách thắt lại, bàn tay không kìm được mà run lên. Gia Ngộ vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Mục Phách. Cô úp mặt vào lòng bàn tay, giọng nói chậm rãi nhưng kiên định.

“Chỉ là Mục Phách à, em không muốn bỏ nó đi đâu.”

Mục Phách như trút được gánh nặng. Anh ngồi thẳng người dậy, kinh ngạc phát hiện sau lưng mình toàn là mồ hôi lạnh. Chỉ một phút ngắn ngủi mà anh cảm thấy như đã trải qua cả một đời. Cảm giác như trái tim bị ai đó dùng sức lôi ra khỏi lồng ngực, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn nó treo lơ lửng giữa không trung. Đúng lúc nghĩ rằng mình sắp chết thì lại phát hiện ra đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.

Anh đưa tay vuốt ve đỉnh đầu Gia Ngộ, giọng nói khàn khàn: “Vậy thì giữ lại đứa bé đi em.”

Qua một lúc lâu, Gia Ngộ mới đáp lại nhỏ như muỗi kêu: “Ừ.”

Không ai nhắc đến bản hợp đồng còn đang khóa trong két sắt ở nhà.

Sau khi về đến nhà, Gia Ngộ đầu đau như muốn nứt ra. Cô leo lên giường, muốn ngủ nhưng lại không tài nào ngủ được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận