Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mẹ Tống vừa nghe, nhất thời lo lắng, đập cửa bình bịch.
“Mau mở cửa cho mẹ xem có nghiêm trọng không, có cần xin nghỉ hay không!”
“A… A? Con con… đi ra ngay đây…”
Giọng nói của con gái trong cửa nghe dồn dập lại đứt đoạn, mẹ Tống càng thêm lo lắng: “Mở cửa cho mẹ xem trước!”
Ba bốn phút sau, cửa mới mở ra.
Hai tay Tống Hàm ôm mình, bả vai hơi rướn lên, thân thể dưới váy ngủ còn đang run rẩy, hai má ửng hồng, ánh mắt nóng bỏng né tránh nhìn mẹ mình.
Trong phòng nhỏ mở rộng cửa sổ, gió vù vù từ cửa sổ đối diện thổi tới, xua tan không khí kỳ lạ trong phòng, mẹ Tống vội vàng đi tới bên cửa sổ đóng lại: “Đứa nhỏ ngốc, ngủ cũng không biết đóng cửa sổ, có thể không cảm mạo sao?”
“Mặt sao lại đỏ như vậy, còn ra nhiều mồ hôi nữa, để mẹ sờ thử trán con, có nóng lên hay không!”
Tim Tống Hàm đập kịch liệt khác thường, bởi vì sợ hãi nên vẻ mặt có vẻ trắng bệch, ngược lại thật sự giống như bị bệnh.
“May mắn không phát sốt.” Mẹ Tống buông tay, thở phào nhẹ nhõm, “Chóng mặt hay không, có cần mẹ xin nghỉ giúp con không?”
“Có, có một chút.” Tống Hàm lắp bắp, “Con uống chút thuốc cảm mạo là được rồi, mẹ đi làm đi!”
Đợi đến khi bố mẹ ra ngoài, Tống Hàm mới dám mở tủ quần áo.
Tần Tự Ninh rít lên, thấy sắc mặt cô em vợ sa sút, thầm nghĩ không tốt.
Quả nhiên, cô gái nhỏ tự mình bắt đầu sửa sang lại cặp sách, cũng không muốn nhìn anh một cái.
Tần Tự Ninh vô liêm sỉ tiến lại gần, ôm lấy eo em vợ từ phía sau: “Hàm Hàm, giận anh rể à?”
Tống Hàm hít hít mũi, hốc mắt đều đỏ lên: “Em cũng sắp bị hù chết, anh rể, anh mỗi lần đều như vậy, ban đêm ấn em ở cầu thang… Như thế coi thôi đi, sáng sớm còn làm nữa, nếu như bị mẹ phát hiện, em phải làm sao bây giờ?”
“Đều là lỗi của anh rể, bảo bối đừng khóc, lần sau anh rể không như vậy nữa.” Tần Tự Ninh vội vàng lau nước mắt cho cô gái, ôm cô vào lòng dỗ dành.
Nhưng vừa lái xe đưa Tống Hàm đến cổng trường, cô gái nhỏ cũng không có một chút ý tứ muốn để ý đến anh.
“Trưa nay anh rể tới đón em ăn cơm được không?”
“Không được.” Tống Hàm từ chối, “Thân thể em không thoải mái, buổi trưa phải đi mát xa.”
“Thân thể không thoải mái?” Tần Tự Ninh lo lắng, “Bị cảm thật sao?”
Tống Hàm đỏ mặt, cúi đầu lên án: “Anh rể luôn đè ép em làm, khiến em đau lưng mỏi eo, đi học cũng không chuyên tâm được…”
Tần Tự Ninh không nhịn được nhếch môi, anh biết mình quá đáng, từ sau khi cô em vợ được mình khai phá, gần như mỗi ngày đều bị anh dùng đủ loại lý do dỗ dành nuốt dương vật, thân thể quả thật sẽ chịu không nổi.
“Anh rể giúp em tìm một nơi thích hợp.” Tần Tự Ninh giữ chặt tay em vợ, “Trưa nay anh rể tới đón em.”
“Không cần anh tìm.” Tống Hàm vẫn còn giận dỗi.
“Đừng nóng giận, em cái gì cũng không hiểu, nếu đến cửa tiệm không tử tế thì làm sao bây giờ?” Tần Tự Ninh lại bắt đầu dỗ dành cô em vợ không rành thế sự, “Đến lúc đó em bị quay video truyền ra ngoài, hoặc là bị nhân viên trong cửa tiệm đánh thuốc mê, mất thân…”
Anh rể còn chưa nói xong, Tống Hàm đã sợ tới mức mặt trắng bệch: “Vậy, vậy em không đi.”
“Anh rể giúp em tìm một nơi uy tín.” Tần Tự Ninh an ủi sờ gò má mềm mại của cô, “Buổi trưa tan học đứng ở cửa chờ anh rể.”
Lần này Tống Hàm ngoan ngoãn gật đầu.
Trên người cô thật sự không thoải mái, mỗi lần anh rể làm cô, ban đầu còn có thể dịu dàng, phía sau sẽ trở nên vừa cường thế lại thô bạo, một ngày mấy lần đều đè cô ra, cánh tay và chân nhỏ của Tống Hàm thật sự chịu không nổi.
Buổi trưa, Tần Tự Ninh chở Tống Hàm đến một câu lạc bộ cao cấp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận