Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mối quan hệ giữa hai người dường như có chút biến chuyển sau đêm tiệc đó. Xuân Vũ không còn gay gắt với Lý Thước nữa, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
Một hôm, Lý Thước đi công tác xa vài ngày. Căn nhà trở nên trống trải lạ thường. Xuân Vũ đi làm về, ăn cơm một mình, xem tivi một mình, cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó. Cô giật mình nhận ra, hình như cô đã quen với sự hiện diện của anh ta, quen với những bữa sáng anh mua, quen với tiếng bước chân của anh trong nhà.
Đêm thứ ba Lý Thước đi vắng, trời mưa to sấm chớp đùng đùng. Xuân Vũ vốn sợ sấm sét từ nhỏ. Cô trùm chăn kín mít, nằm co ro trên giường, không dám ngủ.
Bỗng nhiên, tiếng mở cửa lạch cạch vang lên. Xuân Vũ giật bắn mình. Trộm sao?
Cô rón rén cầm lấy cái gậy bóng chày (của Lý Thước) nấp sau cánh cửa. Một bóng người ướt sũng bước vào.
“Bụp!” Xuân Vũ vung gậy.
“Á! Em định giết chồng à?” Tiếng la oai oái vang lên.
Là Lý Thước! Anh ta ôm cánh tay, nhăn nhó nhìn cô.
“Lý… Lý Thước? Sao anh về giờ này? Không phải bảo mai mới về sao?” Xuân Vũ vội vàng vứt gậy, chạy lại xem xét.
“Xong việc sớm nên về luôn. Nhớ em quá không chịu được.” Lý Thước cười hì hì, dù tay đang đau điếng.
Câu nói nửa đùa nửa thật khiến Xuân Vũ đỏ mặt. Cô nhìn bộ dạng ướt như chuột lột của anh, lòng dâng lên một cảm giác xót xa.
“Anh đi tắm đi kẻo ốm. Tôi đi nấu chút gì cho anh ăn.”
Lý Thước tắm xong, bước ra với một chiếc khăn bông lau tóc. Xuân Vũ bưng ra một bát mì trứng nóng hổi.
“Ăn đi cho ấm bụng.”
Lý Thước ngồi xuống, ăn ngấu nghiến. “Ngon quá. Vợ nấu có khác.”
“Ai là vợ anh chứ.” Xuân Vũ lườm anh, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.
Ăn xong, Lý Thước không về phòng ngay mà ngồi lại sofa, kéo Xuân Vũ ngồi xuống cạnh mình.
“Em sợ sấm sét à?” Anh hỏi.
“Ừm… hồi bé tôi từng bị sét đánh trúng cái cây ngay cạnh nhà…”
Lý Thước vòng tay ôm lấy vai cô, kéo cô dựa vào lòng mình. “Đừng sợ. Có anh ở đây rồi. Sấm sét không dám làm gì em đâu.”
Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, vững chãi và an toàn. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tiếng sấm ầm ì xa xa dường như không còn đáng sợ nữa. Xuân Vũ nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi này.
“Xuân Vũ…” Lý Thước gọi khẽ.
“Hửm?”
“Anh yêu em.”
Xuân Vũ mở mắt, ngước nhìn anh. Đôi mắt anh chứa chan tình cảm, không còn chút đùa cợt nào. Cô cảm thấy bức tường phòng vệ trong lòng mình đang sụp đổ từng mảng lớn.
Anh cúi xuống, hôn cô. Nụ hôn nhẹ nhàng, dịu ngọt như cơn mưa rào tưới mát tâm hồn khô cằn của cô. Xuân Vũ không đẩy anh ra nữa. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy.
Đêm đó, họ không làm gì quá giới hạn. Chỉ nằm ôm nhau ngủ trên chiếc sofa chật hẹp, lắng nghe nhịp tim của nhau đập cùng một nhịp.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận