Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày nay, Phương Uyển nghỉ ngơi tốt nên người cũng trắng tròn lên nhiều. Khẩu vị của cô cũng tốt hơn trước, sức ăn cũng tăng lên. Sau khi ăn xong, cô thường đứng lên đi lại một hồi, thế nên cô đi theo Tiểu Tiền đến cái sân lớn của khu nha, nơi thực hiện công tác đăng ký sơ tán.

Cô phát hiện Thẩm Ngọc thường xuyên dùng ánh mắt tìm tòi dò hỏi mà nhìn mình, nhưng Lục Hoài Châu vẫn chưa nói gì nên cô cũng không hỏi, chỉ giả vờ như chị ta không tồn tại.

Kể từ ngày hôm đó, trong lòng Phương Uyển liền tồn lại một đoàn lửa giận, cô không muốn tranh cãi với y nhưng cũng không hề chủ động nói chuyện với y nữa.

Lúc Thẩm Ngọc lại một lần nữa giả bộ như không có việc gì mà đi ngang qua, Phương Uyển liếc mắt một cái liền thấy trên tay chị ta có thứ gì đó rất quen. Đây chẳng phải là khăn tay của cô sao? Ngày đó khi ba chồng say rượu, cô dùng cái khăn tay này để lau sạch nơi đó của y, để y không phát hiện ra chuyện đã phát sinh. Sau lần đó cô không tìm thấy cái khăn này đâu cả, sao giờ nó lại nằm trong tay Thẩm Ngọc rồi?

Chiếc khăn đó là do cô tự làm bằng một ít vải thừa khi cô may quần áo hồi còn ở quê nhà, cô còn thêu tên mình bằng chỉ cùng màu lên trên góc khăn nữa.

Thẩm Ngọc cảm giác được Phương Uyển đang đi theo chị ta ra đằng sau ngôi nhà, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý. Chị ta dẫn Phương Uyển đến một góc trong sân, cầm chiếc khăn tay quơ quơ trước mắt cô: “Cái này là của cô à?”

Phương Uyển gật đầu, cô còn tưởng rằng đó là chiếc khăn tay cô bị mất mà Thẩm Ngọc tìm được ở đâu đó trong nhà. Khi định đưa tay ra lấy thì lại bị Thẩm Ngọc tránh đi mất.

“Làm chuyện bẩn thỉu mà còn dám thừa nhận, da mặt cô cũng dày thật đấy.” Thẩm Ngọc nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Phương Uyển mà trong lòng cảm thấy mất thăng bằng, cô cũng là xuất thân nông thôn, mặt mày lại trắng nõn như chưa từng phải chịu khổ bao giờ.

Phương Uyển thấy chị ta nói lời khó nghe như vậy thì sắc mặt trầm xuống: “Đó là đồ của tôi, chị không trả lại cho tôi thì chính là ăn trộm.”

“Tôi ăn trộm á? Chính là cô giấu người ta mà vụng trộm với ba chồng mình ấy. Tôi chỉ là tốt bụng nhắc nhở cô một tiếng thôi, cô lại còn trả treo với tôi. Tôi phải gọi người ta đến để xem bộ mặt thật của kẻ chuyên dùng khuôn mặt hồ ly tinh để dụ dỗ người khác như cô mới được!” Thẩm Ngọc không ngờ là Phương Uyển lại dầu muối không vào như vậy, chị ta bắt đầu lớn tiếng quát tháo.

Mặc dù bọn họ đang đứng ở một nơi hẻo lánh trong sân, nhưng Thẩm Ngọc lớn tiếng như vậy, Phương Uyển lại sợ bị người có tâm nghe được thì sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của Lục Hoài Châu. Lúc này, cô có chút không biết nên làm thế nào, tuy rằng cô không hề thừa nhận điều gì, nhưng vẫn bị hành động này của Thẩm Ngọc khiến cho nôn nao cả người.

Buổi tối, Lục Hoài Châu vẫn như thường lệ, tối muộn mới trở về. Mấy ngày trước, dù Phương Uyển vẫn còn tức giận nhưng cô đều không khóa cửa, buổi tối y đều nằm trên giường ôm người vào lòng cùng ngủ. Thế nhưng hôm nay y lại bị nhốt ở ngoài cửa, không thể vào được. Cửa phòng đã bị khóa trái từ bên trong rồi.

“Hôm nay Phương Uyển có chuyện gì sao?” Lục Hoài Châu kéo lấy Tiểu Tiền đang đi ngang qua, hỏi cậu ta.

Tiểu Tiền đảo mắt thử nhớ lại: “Không có, cũng chỉ nói vài câu với cái chị kia thôi. Sau đó thì sắc mặt của chị Phương Uyển không được tốt lắm, từ sớm đã vào phòng nghỉ ngơi rồi.”

Lục Hoài Châu nhìn về hướng ngón tay của Tiểu Tiền, hỏi: “Bọn họ nói cái gì?”

“Tôi cũng không biết. Các nữ đồng chí nói chuyện, sao tôi có thể không biết xấu hổ mà lại nghe được.”

Phương Uyển không ngủ, cô nghe thấy tiếng Lục Hoài Châu mở cửa mà không vào được. Cô trở mình trên giường, dù sao thì quan hệ giữa bọn họ đi đến một bước này, hết thảy đều xảy ra dưới sự ngầm đồng ý và trầm luân của cô.

Thẩm Ngọc nói không đúng rồi, không phải là cô dụ dỗ ba chồng, mà là Lục Hoài Châu dụ dỗ cô! Còn ép buộc cô nữa!

Đây là lần đầu tiên Phương Uyển gặp được một người đàn ông đối tốt với mình như vậy, cao lớn lại đáng tin cậy. Chỉ một lần say rượu ngoài ý muốn đã cho cô hưởng thụ cái cảm giác hưng phấn mà trước nay chưa từng có được. Cũng vì thế mà sau lần đó, cô không thể từ chối cái cảm giác đó nữa.

Nhưng trong lòng cô vẫn rất sợ hãi. Cô sợ ánh mắt của những người xung quanh sẽ nhìn bọn họ nếu chuyện này lộ ra, sợ quan hệ thay đổi sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cô. Cô không biết sự cuồng nhiệt bốc đồng nhất lời này có thể kéo dài được bao lâu, cảm giác bất an cứ càng ngày càng đè nặng lấy cô. Trong lòng cô không khỏi cảm thấy may mắn, may mắn là bọn họ vẫn chưa đi đến bước cuối cùng, mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận