Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trong phòng trở nên căng thẳng tột độ. Phỉ Y Hân co rúm trong chăn, cảnh giác nhìn người đàn ông nguy hiểm trước mặt.
“Anh muốn gì? Tôi không cần anh chịu trách nhiệm!”
Hoắc Đông Thần đứng dậy, từ từ tiến lại gần cô. Hắn cúi người, hai tay chống xuống nệm, giam cầm cô trong lồng ngực mình. Hắn giật phăng tấm chăn cô đang quấn chặt, khiến cơ thể trần trụi đầy những dấu vết hoan ái lộ ra trước mắt.
“Á… Đồ biến thái!” Phỉ Y Hân hét lên, vội vàng dùng tay che chắn những điểm nhạy cảm.
Hoắc Đông Thần không chút ngượng ngùng, ánh mắt hắn lướt qua từng tấc da thịt trên người cô, dừng lại ở bầu ngực căng tròn và những vết hôn tím đỏ do chính hắn tạo ra đêm qua. Hắn hài lòng mỉm cười.
“Đừng che, chỗ nào tôi cũng nhìn thấy, cũng nếm qua cả rồi.”
Phỉ Y Hân xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống đất.
Hắn bắt lấy hai cổ tay cô, kéo lên cao và giữ chặt trên đỉnh đầu, hoàn toàn vô hiệu hóa sự che chắn của cô. Cơ thể tuyệt đẹp của cô phơi bày trọn vẹn trước mắt hắn.
“Đừng nhìn nữa… Anh muốn làm gì? Đừng như vậy…” Giọng cô run rẩy, van xin.
Hoắc Đông Thần cúi xuống, hôn nhẹ lên xương quai xanh của cô, rồi trượt dần xuống bầu ngực mềm mại.
“Em bảo quên đi? Tình một đêm? Nhưng tôi lại thấy cơ thể chúng ta rất hòa hợp. Em không thấy thế sao?”
“Không! Không hề!” Cô chối đây đẩy, dù cơ thể đang bắt đầu phản ứng lại với những cái chạm của hắn.
Hoắc Đông Thần ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt cô: “Vậy để tôi nhắc cho em nhớ đêm qua chúng ta đã hòa hợp thế nào.”
Nói rồi, tay hắn trượt xuống giữa hai chân cô, tìm đến nơi tư mật vẫn còn sưng đỏ sau trận mây mưa đêm qua. Hắn nhẹ nhàng xoa nắn hạt châu nhỏ.
“Ưm…” Phỉ Y Hân cắn môi, cố kìm nén tiếng rên.
“Thấy chưa? Em vẫn còn rất nhạy cảm.” Hắn cười tà mị. “Tôi có một đề nghị. Làm bạn giường của tôi đi!”
Phỉ Y Hân sững sờ, trố mắt nhìn hắn: “Anh nói cái gì? Bạn giường?”
“Phải. Không phải người yêu, không ràng buộc tình cảm, chỉ giải quyết nhu cầu sinh lý. Tôi thỏa mãn em, em thỏa mãn tôi. Tôi sẽ cho em tiền, địa vị, bất cứ thứ gì em muốn, trừ danh phận.”
Thật ra hắn muốn cô làm bạn gái, làm vợ hắn ngay lập tức. Nhưng với tính cách ương ngạnh của cô, ép quá sẽ gãy. Hắn phải dùng cách này để trói buộc cô bên mình trước đã. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, hắn tự tin vào kỹ năng và mị lực của mình sẽ khiến cô yêu hắn say đắm.
“Anh điên rồi! Tôi không đồng ý!” Phỉ Y Hân tức giận vùng vẫy.
“Tại sao? Tôi đẹp trai, giàu có, kỹ năng giường chiếu tốt. Em còn đòi hỏi gì nữa?”
“Tôi không phải loại phụ nữ bán thân!”
“Tôi không mua em. Đây là giao dịch công bằng. Hơn nữa…” Hắn cúi xuống thì thầm vào tai cô, “Cơ thể em thích tôi. Em không thể phủ nhận điều đó.”
Phỉ Y Hân cắn môi đến bật máu. Đúng là cô có cảm giác với hắn, nhưng lòng tự trọng không cho phép cô chấp nhận mối quan hệ rẻ rúng này.
“Thả tôi ra! Tôi muốn đi tắm!”
Hoắc Đông Thần nhìn cô một lúc, rồi buông tay ra. Hắn đứng thẳng dậy, nhặt chiếc chăn ném lại cho cô: “Được, em cứ suy nghĩ kỹ đi. Tôi không vội.”
Phỉ Y Hân vơ lấy cái chăn quấn quanh người, chạy biến vào phòng tắm như ma đuổi, khóa trái cửa lại. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tên điên này! Hắn thực sự muốn biến cô thành công cụ tình dục sao?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận