Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chàng trai tên Trương Kiệt mỉm cười và nói: “Rất nhàm chán.”

“Vậy thôi chúng ta đi chơi game đi.”

Nói xong hai người choàng vai nhau rời đi.

Tô Từ ngồi trên băng đá nhìn theo bóng lưng của nam sinh ấy, một cảm xúc xa lạ đột nhiên dâng lên trong lòng.

Một câu hỏi xuất hiện trong đầu cô: Đó có phải là chàng trai đã tặng cho cô chiếc đầm đỏ vào năm sinh nhật 14 tuổi hay không?

Tô Từ bất giác đứng dậy khỏi ghế đá rồi đuổi theo.

“Này, cậu.”

Trái tim cô đập bịch bịch, sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt, đây là lần đầu tiên cô chủ động bắt chuyện với một nam sinh cho nên vô cùng bối rối.

Hai nam sinh quay người lại nhìn cô, trong mắt chàng trai tên Trương Kiệt có chút hốt hoảng.

Gương mặt Tô Từ căng thẳng, cô hít sâu một hơi rồi nói: “Cậu có phải là người đã tặng tôi…”

“Không phải!”

Tô Từ còn chưa hỏi xong thì Trương Kiệt bỗng cắt ngang.

“Cậu nhận nhầm người rồi, tôi không phải, tạm biệt.”

Trương Kiệt nói xong liền đi nhanh khỏi đây.

Tô Từ chết lặng nhìn theo bóng lưng của cậu ấy, một câu nói không ngừng vang lên trong đầu.

Nếu không phải thì tại sao trông cậu ấy có vẻ hoảng sợ như vậy.

Hai mắt Tô Từ mông lung, vô định nhìn theo bóng lưng của Trương Kiệt.

“TÔ TỪ!”

Một tiếng gầm vang lên từ dưới sau lưng, cả người Tô Từ lập tức run rẩy.

Cô chậm chạp quay người lại, hoảng sợ đến mức mở to hai mắt.

Rầm…

Bên trong phòng hội trưởng ở trên tầng lầu cao nhất của ngôi trường, có một âm thanh thật lớn vang lên.

Đầu Tô Từ đập vào cái tủ sau lưng, cả người té trên mặt đất.

Não cô chấn động và đau buốt từ bên trong.

Tô Từ nhăn mặt, sự đau đớn hiện rõ trên gương mặt.

Bên tai vang lên tiếng khóa cửa, ngay sau đó trên người liên tiếp xuất hiện những cơn đau.

“A… A…”

Tô Từ sợ hãi hét loạn cả hết, cơ thể vội vàng đứng dậy tìm đường trốn.

Nghiêu Thần ở sau lưng như một tên điên mang gương mặt thiên thần, hắn cầm khúc gỗ trong phòng liên tiếp quất tới tấp xuống người cô.

Bộp… bộp…

Tô Từ vừa hét vừa chạy xuống gầm bàn để trốn nhưng cô không biết chính bản thân mình đã tự chui vào đường cùng.

Nghiêu Thần quăng gậy gỗ trong tay xuống, sau đó nhấc chân đạp ngã chiếc bàn ở trên cô.

Gương mặt Tô Từ tái xanh, cô giống như đang nhìn thấy con đường dẫn xuống địa ngục ở trước mắt.

Chát…

Trên mặt xuất hiện đau đớn, đầu Tô Từ lệch sang một bên, từ trong miệng chảy ra một dòng máu.

“Hắn là ai, nói cho tôi nghe?”

Nghiêu Thần lôi cô ra bên ngoài, một tay mạnh mẽ ấn đầu Tô Từ xuống mặt đất.

Cơ mặt căng lên, bên trong ánh mắt hiện lên sự mất kiểm soát.

Khi Tô Từ nhìn thấy hắn đang đứng ở sau lưng mình thì cô đã biết mình sẽ khó thoát. Bởi vì khi cô quay đầu lại, một chút tình cảm trong mắt khi nhìn Trương Kiệt vẫn chưa kịp thu hồi lại.

Nhưng may mắn là Trương Kiệt đã chạy đi rất nhanh, Nghiêu Thần hoàn toàn không biết cậu là ai.

Cho nên bây giờ hắn mới hỏi cô như vậy.

Nhưng Tô Từ sẽ không bao giờ nói ra, từ bây giờ trở đi, cô sẽ vĩnh viễn chôn chặt cái tên đó trong lòng.

“Được lắm, em dám chống đối tôi để bảo vệ nó.”

Cơ thể Tô Từ run rẩy, nửa gương mặt bị đè bẹp trên sàn nhà lạnh lẽo, cô không chống cự và đã quá quen với những trận bạo hành của hắn.

Có lẽ lúc đầu Tô Từ sẽ phản kháng nhưng dần sau đó, cô phát hiện sự phản kháng của mình không hề có tác dụng, vì thế bây giờ cô đã từ bỏ nó.

Im lặng chịu đựng thì mọi chuyện sẽ mau chóng qua đi.

Nghiêu Thần đã định tội cô, hắn không tiếc sức lực để cho cô một bài học.

Trong phòng hội trưởng không ngừng truyền ra những tiếng động lớn, tiếng hét của cô gái, tiếng gầm của chàng, tiếng khóc nức nở của đau đớn và sợ hãi.

Nhưng có vẻ âm thanh của buổi văn nghệ trường quá lớn cho nên không ai nghe thấy tiếng động phát ra từ đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận