Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba ngày này…

Đó có phải là khoảng thời gian ngắn nhất cuộc đời hay không? Khi mà cô đang bối rối lo sợ, thì cái người mang danh nghĩa “chồng tương lai” của cô đang ở đâu? Hắn đã đi công tác rồi, trước khi đi chỉ để lại một câu hờ hững: Sẽ trở về trước khi đám cưới diễn ra.

Hai ngày nữa…

Chưa bao giờ 24h trôi qua nhanh tới vậy. Vương tiểu thư mấy ngày này không ở nhà, bác Trần cũng vậy. Cứ như chỉ có một mình cô, một mình cô giữa tòa lâu đài sang trọng nhưng lạnh lẽo…

Đau khổ thay, chỉ còn đêm nay nữa thôi, cô sẽ bước vào lễ đường. Hiểu Lan Yên chẳng thể chợp mắt một chút nào. Có lẽ đó là tâm trạng của mọi cô dâu, cũng là tâm trạng của cô hầu nhỏ đang lăn lộn trên giường.

Ngay khi Hiểu Lan Yên sắp thiếp đi, thì một tiếng động kéo cô dậy. Là tin nhắn từ điện thoại. Đêm hôm như vậy, ai lại nhắn tin cho cô? Hơn nữa số điện thoại của cô, ngoài Vương Hàn còn có người biết sao?

Hiểu Lan Yên lồm cồm bò dậy, với lấy chiếc di động từ mặt tủ đầu giường, thầm đọc:

“Yên Yên, là bác Trần đây. Con mau ra ngoài đi con, bác có việc gấp lắm”

A, ra là bác Trần. Hiểu Lan Yên vội vã chạy đi lấy áo khoác, trong lòng lo lắng vô cùng. Muộn như vậy, bác Trần đang ở ngoài đường, chẳng lẽ có việc gì hay sao? Lẽ nào bác Trần đang gặp nguy hiểm? Cô không dám tưởng tượng nữa, động tác đã gấp gáp lắm rồi, thậm chí còn quên khuấy mất ngày mai là ngày cưới.

Hiểu Lan Yên bước ra khỏi nhà, gió lạnh ùa vào làm cơ thể bé nhỏ khẽ run lên. Nhưng liệu bác Trần đang ở đâu? Điện thoại lại rung lên một lần nữa

“Yên Yên, bác đang đợi ở đầu đường Linh Hoa, nhanh đi con”

Cô biết đường này rồi! Phải mau lên nào.

Nhưng lạ quá! Cô đã đứng ở đầu đường Linh Hoa rồi, sao vẫn không thấy bác Trần?

“Cốp”

Một dòng ấm nóng chảy ra từ phía sau gáy Lan Yên. Cô mơ màng, mất đi ý thức. Chẳng một lời nào được nói, chẳng một tiếng nào được nghe. Thân hình bé nhỏ gục xuống dưới chân người phụ nữ, giây phút cuối cùng trong tâm trí chỉ có hình bóng Vương Hàn.

“Cậu chủ, mai là ngày cưới của chúng ta…”

Choáng váng.

Xung quanh chỉ một màu đen tối, khung cửa sổ bé nhỏ le lói ánh trăng mờ, lạnh lẽo rợn người.

Hiểu Lan Yên mơ hồ mở mắt, phải mất một lúc để nhìn rõ không gian, nhưng đáng tiếc cũng chỉ có một màu mênh mông u ám. Mùi ẩm thấp hòa cùng sắt vụn, hình như cô đang ở trong một căn nhà hoang.

Hiểu Lan Yên đương nhiên vô cùng sợ hãi! Thực sự chỉ muốn đập đầu vào đâu đó cho ngất tiếp đi, nhưng lại không đủ can đảm. Phía sau gáy khẽ nhói đau, cảm giác cộm cộm như có một miếng băng được ai đó dán sơ sài. Cô đờ người, tình cảnh hiện tại là cái gì đây?

“Két!!!”

Hiểu Lan Yên giật mình. Cánh cửa ra vào kêu lên tiếng chói tai. Ánh đèn vàng chập chờn vài lần mới có thể từ từ sáng. Cô sợ sệt hướng mắt nhìn xung quanh: Một căn phòng rộng lớn, gỗ sắt vứt lung tung, bụi bẩn và tạm bợ vô cùng. Chỉ có một tấm gỗ dẹt, được trải thảm lót, có gối và chăn, thể hiện rằng nơi này vẫn còn một chút dấu vết “con người“…

Phía sau đầu lại truyền tới một cơn đau, Hiểu Lan Yên nhăn mặt, vội nhớ ra bác Trần… Phải rồi! Bác Trần! Bác ấy đã hẹn cô ra ngoài có chuyện gấp mà? Vậy giờ bác ấy ở đâu? Nghĩ vậy, cô định đứng lên, lại thấy cả thân người mềm nhũn, không thể chống đỡ lập, tức ngã xuống sàn. Sao lại có thể kì lạ như vậy? Rõ ràng cô đang đi gặp bac Trần ở đường Linh Hoa, thế nào lại thành cô đang vật vã ở đây? Còn nữa, điện thoại của cô đâu rồi?

Cô hướng mắt về phía cửa ra vào đang hé mở, trong đầu hàng vạn mối lo sợ. Cô sợ cái cảnh tượng như phim kinh dị thế này, biết đâu cô sắp bị đem ra mổ xẻ, thí nghiệm thì sao? Nghĩ tới đây thực sự Hiểu Lan Yên đã muốn khóc lắm rồi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận