Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc bị chuột rút, bụng bắp chân căng ra, đau từng cơn co giật, sau đó ngay cả đi lại cũng đau. Đương nhiên, bỏ qua khúc nhạc nhỏ do chuột rút gây ra, cảm thấy trải nghiệm xe chấn mà Vu Triều mang đến cho Tạ Linh Lăng chưa từng có trong kí ức của cô.

Bỏ qua lần đầu tiên ngây ngô cùng mờ mịt, lúc này Vu Triều hiển nhiên là đã có kế hoạch, cũng trở về bản chất của mình. Anh là người làm chuyện chưa bao giờ nghĩ hậu quả, đương nhiên người khác cũng không làm gì được anh.

Tạ Linh Lăng không thể không thừa nhận trên người Vu Triều làm cô khá thỏa mãn.

Vu Triều còn có tâm trạng chê cười cô: “Lần trước tôi phát hiện, thể lực của em không tốt lắm.”

Tạ Linh Lăng trừng mắt nhìn anh một cái: “Giống như là nói chính mình làm được lắm vậy á.”

Người này đại khái là phát tiết đến sung sướng đây mà, còn có tâm trạng trêu chọc, quay ra ngậm môi cô cười khẽ: “Vậy rốt cuộc em cảm thấy tôi có được hay không?”

Tạ Linh Lăng khiêu khích nói: “Không được!”

Vu Triều vẻ mặt hiểu rõ gật đầu, cười như không cười: “Sau này anh sẽ cố gắng hơn, mong em sẽ thỏa mãn”

Hơn hai giờ sáng, Vu Triều lái xe đưa Tạ Linh Lăng về nhà rồi bế cô lên lầu.

Tạ Linh Lăng tuyệt đối không ngờ mình lại dẫn sói vào nhà. Vu Triều lúc này không có ý định đi, anh ôm cô vào phòng tắm tính tắm rửa một chút, nhưng sau khi đến phòng tắm đặt cô lên bồn rửa tay lại thèm muốn cô.

Tạ Linh Lăng có lý do nghi ngờ, người đàn ông này rất thù dai, khẳng định anh nhớ kĩ lúc nãy cô nói anh không được đây mà.

Quấn nhau hơn 4 giờ rồi.

Tạ Linh Lăng thật sự mệt mỏi không chịu nổi, véo cánh tay Vu Triều, cuối cùng lộ ra sự yếu thế: “Anh được, anh là được nhất, tôi thật sự không được nữa rồi.”

Vu Triều ôm cô đến dưới vòi hoa sen, hỏi cô: “Lát nữa có muốn chạy buổi sáng với tôi không?”

Tạ Linh Lăng thật sự phục anh rồi: “Anh còn có sức chạy nữa à?”

“Thế nào?”

“Đồ biến thái, có để cho người ta ngủ hay không hả?”

Vu Triều nhẹ nhàng vỗ lên mặt cô: “Bạn giường như tôi không đủ tư cách với em mà, lúc này mới mấy lần?”

Tạ Linh Lăng thật sự không thể nhịn được nữa, hét lớn: “Cút ngay!”

Vu Triều cười sảng khoái, ôm Tạ Linh Lăng ra khỏi phòng tắm.

Anh quét sạch sương mù tối hôm qua, giờ lúc này anh đối xử với cô không chỉ là thích.

Thật sự quá mệt mỏi, Tạ Linh Lăng nhắm mắt ngủ thiếp đi ngay khi đầu chạm vào gối.

Vu Triều cũng không buồn ngủ gì, anh nằm nghiêng ở một bên, một tay dựa vào đầu nhìn khuôn mặt ngủ say của Tạ Linh Lăng nhìn thật lâu.

Từ tối đến sáng, Vu Triều gần như một đêm không ngủ.

Anh chưa bao giờ nghĩ tới sẽ cùng Tạ Linh Lăng phát sinh quan hệ không rõ ràng như vậy, tuy rằng ngoài miệng nói là bạn giường, nhưng trong lòng anh cũng không nghĩ như thế.

Vu Triều rất rõ ràng, ngay từ đầu anh cùng Tạ Linh Lăng đã bỏ lỡ nhau. Nhiều năm trôi qua như vậy, anh không muốn bỏ lỡ một lần nữa.

Thậm chí, anh cũng đã bắt đầu suy nghĩ đến những việc để bù đắp cho tương lai của hai người.

Nghĩ đến đây, anh lại nhịn không được tự giễu cười bản thân.

Nhưng nghĩ đến tương lai có hi vọng, trong lòng Vu Triều có chút tê dại. Trong nhà anh luôn rất vắng vẻ, nhưng Tạ Linh Lăng ở đây thì khác.

Căn nhà mà Tạ Linh Lăng thuê không lớn, được cô sắp xếp rất có ngăn nắp, chăn ga gối đệm là một màu màu trắng tinh khôi, ngay cả rèm cửa cũng là màu trắng. Trong phòng tràn ngập một mùi hương nhàn nhạt, có chút giống với mùi hương ngọt ngào trên người cô.

Hôm nay Vu Triều phải đi làm nên không ở lại được. Anh mở mắt đến tám giờ, rời khỏi giường của Tạ Linh Lăng một cách chậm rãi có chút lưu luyến. Vào phòng tắm dọn dẹp một chút, thuận tiện chuẩn bị một ít đồ ăn sáng cho Tạ Linh Lăng, lúc này mới chuẩn bị rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận