Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vú Trương, đưa trà lên”

“Vâng, thưa phu nhân”

“Có thể uống trà chứ, hay vẫn muốn nước trái cây?”

“Vâng, trà được ạ!” An Hân Phỉ có chút “”được sủng ái mà lo sợ””.

“Vú Trương, cho tôi một ly sữa bò nóng”

“Vâng, cậu chủ”

Trà cùng sữa bò được đưa lên, Cao Đạm đưa sữa bò cho An Hân Phỉ “Uống cái này”, còn anh lại bưng ly trà nóng.

An Hân Phỉ nhất thời ngượng ngùng đón lấy, mẹ Cao cười cười, xua xua tay.

“Đúng rồi, ba đâu?”

“Đang cùng bác Vương của con chơi cờ rồi, gần đây say mê cờ vây, không đến giờ ăn cơm thì không trở về”

Mẹ Cao lại nhìn An Hân Phỉ, gương mặt bà hiền từ “Tiểu Phỉ mệt rồi nhỉ, để Cao Đạm đưa con về phòng nó nghỉ ngơi một chút, lát nữa chúng ta ăn cơm”

“Đi thôi”

Cô cẩn trọng gật gật đầu với mẹ Cao, rồi theo Cao Đạm lên lầu về phòng anh.

“Mệt rồi đúng không, em ngủ một lát đi”

“Anh đi đâu thế?” cô nắm lấy tay anh, vẻ mặt luống cuống.

Cao Đạm xoay tay lại, nắm lấy tay cô đặt lên môi hôn hôn “Anh đi nói chuyện mẹ, chút nữa sẽ lên, ngủ đi”

An Hân Phỉ lúc này mới gật gật đầu, buông tay Cao Đạm ra.

Cao Đạm tìm được mẹ Cao ở vườn hoa biệt thự.

“Mẹ!”

“Ngồi đi, nói xem nào, chuyện này đến cùng là chuyện gì đây?”

“Chuyện gì là chuyện gì, con cùng Phỉ Phỉ kết hôn?”

“Con trai à, con không còn trẻ nữa rồi.”

“Con biết, nguyên nhân chính là vì không còn trẻ, nên con mới muốn nắm lấy cơ hội.”

“Tiểu Phỉ nhìn qua mới đầu hai thôi phải không?”

“Vâng, mới năm thứ tư, còn chưa tốt nghiệp.”

Nét mặt mẹ Cao không tán đồng “Anh có biết hai người nhà anh cách nhau bao nhiêu tuổi, cô ta có thể cùng anh an an ổn ổn sống qua ngày sao?” Mẹ Cao tuy rằng không nói thẳng, nhưng Cao Đạm hiểu, bà lo vợ nhỏ chính là vì tiền của anh, tất nhiên, hai người ở bên nhau, mục đích ban đầu chính xác là vì tiền, nhưng với mối quan hệ của họ phát triển đến bây giờ, anh tin chắc, tình cảm An Hân Phỉ dành cho anh đã có sự thay đổi, anh có thể cảm giác được.

“Là bởi vì Tiểu Nguyệt, cho nên con?” Nhớ đến cô con dâu đáng thương cùng cháu trai bé nhỏ, mẹ Cao liền đau lòng không ngăn được, bà biết, con trai bà so với bà càng khó chịu hơn. Quả nhiên, nghe mẹ Cao nói tới Đào Nguyệt, sắc mặt Cao Đạm trở nên không tốt lắm.

“Mẹ, Đào Nguyệt đã đi rồi, đừng nhắc đến cô ấy nữa.”

“Được rồi, mẹ không nói, không nói nữa” mẹ Cao kéo tay Cao Đạm “Con phải hiểu, mẹ không cầu mong xa vời gì, chỉ hi vọng con có thể hạnh phúc.” Con trai đáng thương của bà chịu tang thê tang tử ở tuổi trung niên, bà chỉ mong nửa đời sau của con trai có thể có một người vừa ý, biết đau xót, biết yêu thương con bà, nhưng mà, người kia, sẽ là An Hân Phỉ tuổi vẫn còn trẻ sao?

Cao Đạm cười cười, kéo tay mẹ Cao “Yên tâm đi mẹ, con sẽ hạnh phúc mà”. Ánh mắt dịu dàng của anh dừng lại ở một ô cửa sổ của lầu hai, trong gian phòng kia có tất cả khát vọng tương lai của anh.

Cao Đạm đứng dậy, đi về phòng mình, trong lòng ngẫm nghĩ, khẳng định là cái cô bé kia lại đem đầu vùi trong chăn mà ngủ, thói hư này chẳng hiểu được tạo thành từ lúc nào nữa, bây giờ anh – vị chồng “nhị thập tứ hiếu” – phải về phòng “đào” chị xã nhà mình từ trong chăn ra.

“Tiểu Phỉ thích ăn cái gì, tí nữa nói cho vú Trương để bà còn chuẩn bị cho, đừng để người làm lựa chọn”

“Cô ấy sẽ không” anh cười, khoát tay một cái.

“Ô, hôm nay sao lại về sớm thế này?” Mẹ Cao buông tờ báo trên tay, tháo cặp kính viễn thị xuống, rót ly trà cho ba Cao.

“Con trai con dâu nhà lão Vương về thăm.””

“Ôi, vừa khéo, con trai ông hôm nay cũng về thăm nhà đây.” Vẻ mặt mẹ Cao thần thần bí bí “Còn mang cả con dâu về cho ông nữa đấy.”

“Cao Đạm đã về?” Ba Cao gật gật đầu, hình như lại nghĩ đến cái gì “Từ từ, bà vừa mới nói cái gì, con dâu?!” Ông đột nhiên nâng cao giọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận