Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suốt mười ngày, cả ngày lẫn đêm, Vân Khải chẳng mảy may để ý đến việc của bộ lạc mà cứ mãi mê đụ hoa huyệt và hậu huyệt. Trong những ngày ấy, nơi xa nhất mà cậu được đi đó chính là đến cánh cửa, mà nói đúng hơn là cậu bị Vân Khải vừa đụ vừa bế đến cửa.
Phụ thân trần truồng đè cậu lên cánh cửa của cung điện, nắm chân của cậu, tách hoa huyệt của cậu ra rồi nhấp dương vật thô to nện mạnh vào hoa huyệt, đụ hoa huyệt lên đỉnh hết lần này đến lần khác, thậm chí nước dâm phun ra từ hoa huyệt còn làm ướt đẫm một mảng lớn của cánh cửa.
Ngoài cửa còn có lính canh, cũng như các thú nhân khác đi qua đi lại, cậu thầm nghĩ những người đó chắc chắn đã nghe thấy những tiếng rên rỉ dâm đãng của mình khi bị phụ thân đụ.
Cũng may là Vân Viêm không thấy những lúc cậu dâm đãng như vậy.
Nếu không thì……
“Nhị ca, ta rất nhớ huynh, huynh có nhớ ta không?” Vân Lạc ôm đầu Vân Viêm, đưa đôi môi mềm mại của mình đến gần miệng báo đen, chiếc lưỡi hồng luồn vào trong miệng báo đen quấn quýt lấy chiếc lưỡi to rồi nhẹ nhàng liếm mút.
Chiếc lưỡi của báo đen thô ráp và có gai, khi đôi môi hồng hào và chiếc lưỡi nhỏ mềm của cậu đến gần, vì sợ làm tổn thương cậu nên báo đen nhanh chóng mở miệng ra.
Lúc này, ngay cả khi dương vật dưới háng đã bị Vân Lạc quyến rũ đến mức nhô ra khỏi bao quy đầu, dù rất khao khát muốn đâm dương vật vào hoa huyệt khít khao ẩm ướt của cậu nhưng Vân Viêm vẫn không nhúc nhích.
Nguyên nhân là vì gã sợ làm tổn thương Vân Lạc.
Đây là một loại kiềm chế rất dịu dàng, nhất là khi những ham muốn dục vọng đều gần như biến mất.
Vân Lạc biết nhị ca của mình rất dịu dàng, dù ở dạng người hay dạng thú. Chính vì biết nên cậu mới dám làm xằng làm bậy.
“A…” Vân Lạc thở dốc, dùng chiếc lưỡi nhỏ liếm chiếc lưỡi và hàm răng của báo đen.
Chỉ liếm láp thế này thôi cũng khiến thân thể cậu nhũn ra, cơ thể đang kêu gào muốn được Vân Viêm âu yếm. Tất nhiên Vân Viêm cũng không khá hơn là mấy, gã chảy nước miếng vì cái liếm của cậu, hơi thở nặng nề và dương vật dưới háng cũng cương đến đau đớn.
Đó là một sự tra tấn ngọt ngào.
“Nhị ca…” Vân Lạc rụt lưỡi lại, cuối cùng cũng ngừng tra tấn Vân Viêm.
Báo đen thở phào nhẹ nhõm.
“Lạc Lạc…”
Vân Lạc đứng dậy cởi quần áo và đồ lót, khỏa thân nằm ngửa xuống bên gốc cây rộng đến mức mấy người nằm ngủ còn không hết, hai tay cầm lấy hai chân đang dang rộng, để lộ ra hoa huyệt sưng đỏ vì bị phụ thân đụ và hậu huyệt non mềm.
“Nhị ca… Hoa huyệt ngứa quá… Liếm cho ta được không?”
Một thiếu niên xinh đẹp trần truồng, ôm chân, nâng cao cái mông nhỏ lộ ra hoa huyệt đỏ hồng cùng với hậu huyệt mềm mại. Đôi mắt đầy ắp dục vọng, trên khuôn mặt trông vừa lẳng lơ lại vừa dâm đãng, lúc mở miệng đã nói hoa huyệt ngứa ngáy và muốn được liếm…
Một bức tranh dâm mỹ như vậy sẽ khiến người ngây thơ nhất cũng phải cương cứng, huống hồ là Vân Viêm đã bị khơi gợi lên dục vọng từ trước.
Vân Viêm nhìn thiếu niên quyến rũ, cũng như hoa huyệt nhỏ kiều diễm như hoa vì bị dương vật thâm nhập và hậu huyệt nhỏ hơi sưng tấy rõ ràng đã bị dương đụ, hơi thở của gã đột nhiên dồn dập hơn rất nhiều.
“Lạc Lạc… Nhị… Lần sau nhị ca liếm, được không?”
Hoa huyệt mong manh của cậu đã bị dương vật của Vân Khải đụ sưng lên, vừa sưng vừa đỏ, ngay cả hậu huyệt cũng không khá hơn là bao.
Trong trường hợp này, làm sao gã đành lòng chạm vào nữa chứ? “Không được.” Vân Lạc trực tiếp từ chối.
“Nếu nhị ca không liếm thì ta sẽ nhờ lớn ca, tam ca, tứ ca, ngũ ca, lục ca, hoặc bất cứ người nào khác đến liếm.”
“Ta tin những người khác sẽ liếm… Ưm…” Khuôn mặt của Vân Lạc ngửa ra phía sau, phát ra tiếng rên rỉ đầy quyến rũ.
Nhìn đến giữa chân của cậu, đã xuất hiện thêm một cái đầu của báo đen.
Vân Viêm vùi đầu vào giữa hai chân của cậu, liếm hoa huyệt của cậu bằng chiếc lưỡi đầy gai. Báo đen biết rằng chiếc lưỡi của mình rất nguy hiểm, nên gã vô cùng cẩn thận khi liếm để bảo đảm mình không làm tổn thương hoa huyệt non nớt.
Sau khi liếm vài lần, Vân Viêm ngẩng đầu nhìn về phía khuôn mặt xinh xắn của Vân Lạc rồi nói: “Lạc Lạc, nhị ca nghe lời, đừng đi tìm những người khác được không?”
Vân Lạc chỉ có một, nhưng người muốn chiếm đoạt cậu lại có rất nhiều. Phụ thân quyền lực, lớn ca tàn nhẫn, lão tam nhiều mưu kế, lão tứ bề ngoài hiền lành nhưng bên trong chẳng khác nào thú dữ, lão ngũ am hiểu lòng người, lão lục cũng là người nham hiểm, lão thất…
Trong khi đó, ưu điểm duy nhất của Vân Viêm là lòng trung thành và tình cảm kiên định dành cho Vân Lạc, điều sẽ giúp gã chiến thắng chắc chắn chính là việc Vân Lạc đáp lại tình cảm của gã.
Nhưng nếu cậu không đáp lại…
Vân Viêm không muốn nghĩ tiếp nữa.
“Lạc Lạc… được không?”
Vân Lạc nhìn nhị ca ngốc nghếch trước mặt, trong đôi mắt ướt át xuất hiện một nỗi xót xa.
“Nhị ca ngốc, ta đang giận dỗi huynh thôi, huynh tin thiệt sao…”
“Ngốc muốn chết…”
“Lạc Lạc…” Vân Viêm muốn nói gì đó.
Vân Lạc lại ngắt lời: “Không nói nữa, huynh… Huynh nhanh lên…”
Hai người không gặp nhau suốt mười ngày, cậu nhớ gã đến mức hoa huyệt ngứa ngáy và hậu huyệt trống rỗng muốn được lấp đầy, gã không nhớ cậu một chút nào sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận