Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hừ! Người này là cố ý a!

“Ah! Trùng hợp quá, mọi người cũng đang đi dùng cơm sao?” Hàn Lỗi cười như hoa rơi nước chảy, híp mắt nhìn chúng tôi nói.

Chu Tuấn Hi tựa hồ rất sùng bái vị tổng tài Hàn Lỗi trẻ tuổi khí chất này cho nên hết sức hăng hái tôn kính cướp vai trả lời vấn đề của anh.

Hàn Lỗi không nói gì, vẫn duy trì nụ cười ôn nhu vô hại như lúc trước.

Mẹ của tôi ơi, chỉ cần lấy mối quan hệ hiểu biết sơ sơ của mình và anh, tôi dám lấy con mèo của mẹ ra để cam đoan, anh càng nở nụ cười dịu dàng vô hại bao nhiêu, sau lưng nhất định cất giấu ý đồ đen tối bấy nhiêu!

Cuối cùng, Hàn Lỗi mỉm cười cắt đứt chuỗi trả lời thao thao bất tuyệt của Chu Tuấn Hi, nói: “Vậy các người đi nhanh lên đi, đói bụng sẽ làm tổn thương đến dạ dày, không tốt lắm đâu.”

Nói xong, anh mang theo Tần Hạo vinh quang rời đi. Tôi đưa mắt nhìn theo bóng lưng của hai người, sẽ không sai, tôi rõ ràng nghe được, anh nhấn mạnh hai chữ “các người”.

Lạnh quá a, khí lạnh đó, anh nhất định là cố ý.

Sau khi nghỉ trưa, đôi mắt của tôi cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường, vô cùng cao hứng khi kim giờ chỉ hướng số năm, kim phút thì chầm chậm đi đến vị trí hai mươi lăm, điều này hết sức có ý nghĩa. Chỉ cần kiên trì năm phút đồng hồ nữa thôi là tôi hoàn toàn được giải phóng, bình an trở về, cho nên trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhất định cái trò chơi mà Hàn Lỗi nhắc tới chỉ là nói giỡn mà thôi.

Thử nghĩ, chỉ với năm phút đồng hồ thì có thể chơi được cái gì chứ?

Đúng lúc tôi đang vui vẻ thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về thì điện thoại nội tuyến vang lên, tôi không chút nào phòng bị nhấc máy, bên trong truyền đến thanh âm không chút tình nguyện của đồng chí Tần Hạo. “Tổng tài cho gọi cô đến văn phòng làm việc.”

Tôi mang theo tâm tình thấp thỏm bất an đi tới cửa phòng của Hàn Lỗi, tính toán thời gian, từ bàn làm việc tới thang máy cần một phút đồng hồ, ngồi thang máy cần hai phút, từ từ trầm trọng đi tới phòng làm việc cần thêm 1 phút đồng hồ, vì vậy bước vào phòng của anh thì giờ tan sở sẽ chỉ còn cách đó 1 phút nữa mà thôi.

Đi vào văn phòng tổng tài, tôi phát hiện Hàn Lỗi đang đứng chờ bên cạnh cửa, trong nháy mắt tôi vừa bước vào hoàn toàn, anh lập tức đem cửa khoá trái, đem tôi vây lại giữa anh cùng cánh cửa.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn đôi môi mỏng của anh khẽ mở ra, chỉ nghe thấy tiếng nói: “Vợ yêu của anh, trò chơi bắt đầu, một trò chơi có tên là: Vụng trộm trong phòng làm việc!”

Anh căn thời gian hết sức chuẩn xác, khi thanh âm cuối cùng biến mất, tiếng chuông tan việc cũng đồng thời vang lên, trò chơi quả nhiên là bắt đầu trước khi tan sở nha.

Hàn Lỗi ôm tôi ngồi xuốngghế salon, để hai chân tôi tách ra ngồi trên đùi còn hai tay vòng qua cổ anh. Anh dùng sống mũi cao thẳng ma sát chóp mũi tôi, hơi thở hai người quanh quẩn, triền miên một cách hết sức mập mờ.

Thanh âm của anh trầm thấp mà khêu gợi vang lên: “Em cùng anh chàng kia tình cảm rất tốt nhỉ, còn cùng đi ăn cơm trưa nữa.”

“Hừ! Anh rõ ràng là nhỉn thấy chúng em bốn người cùng đi!”

“Anh chàng kia thích em!”

“Đại nhân anh minh a! Tuệ nhãn a! Tính toán quả nhiên là tài tình!”

“Hừ!”

“…”

“Anh đã nói qua với em chưa? Chỉ cần là người phụ nữ mà anh nhận định, như vậy anh sẽ chỉ nhìn một mình cô ấy, ôm một mình cô ấy, yêu một mình cô ấy, cho nên người con gái ấy cũng phải như vật, chỉ nhìn một mình anh, nghĩ đến một mình anh, yêu một mình anh! Dĩ nhiên, anh sẽ cho người ấy một lễ vật thật lớn, đó chính là có thể chân chính diện kiến con người thật của mình. ”

Nhìn vẻ mặt Hàn Lỗi thành thật mà bá đạo biểu lộ, tôi động tâm, cười vui vẻ.

“Vâng!”

Nhưng mà lễ vật cùng đặc quyền kia tôi có thể cự tuyệt hay không a?

Bình luận (0)

Để lại bình luận