Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Chiến Weibo
“Ha ha ha… Cậu định đăng ảnh ‘vả mặt’ anh Thâm hả?” Trương Lộ nhìn Mạnh Kiều đang nghiêm túc chọn ảnh, cười không ngớt .
Mạnh Kiều gật đầu thật mạnh. Cô phải cho anh biết, thế nào mới là “chụp ảnh có tâm”!
Trương Lộ là người mẫu, trình độ chụp ảnh rất tốt. Cô ấy giúp Mạnh Kiều chụp mấy tấm hình dựa vào tường biệt thự, đón ánh hoàng hôn. Chiếc quần “bà ngoại” được cô xắn lên, áo sơ mi thì cố tình để lộ bờ vai thon và vòng eo con kiến.
Mạnh Kiều chọn tấm hình cô thấy quyến rũ nhất, đăng lên Weibo, gõ caption: Rõ ràng là cô em nghỉ phép nóng bỏng.
Cư dân mạng đang hóng hớt vì bài đăng “Tình yêu nông thôn” của Trần Thâm, lập tức phát hiện ra bài đăng “phản pháo” này. Vô số bình luận ùa vào, toàn là @ Trần Thâm, trêu chọc anh là “thẳng nam chụp ảnh” nên bị bạn gái dỗi.
Trần Thâm, rõ ràng là đang bận nướng thịt, nhưng rất nhanh đã online. Anh không bình luận gì nhiều, chỉ để lại một chữ: “Ồ?”
Chỉ một chữ “Ồ?”, nhưng Mạnh Kiều lập tức đọc ra được sự nguy hiểm và ý tứ chiếm hữu trong đó. Cô sợ quá, vội vàng chỉnh sửa lại bài đăng, thay bằng một tấm hình khác kín đáo hơn, có dùng tay che trước bụng.
Người hâm mộ lập tức phát hiện ra sự thay đổi này. Toàn bộ phần bình luận nổ tung vì “ha ha ha”.
Fan A: Em gái Kiều quá nghe lời rồi! Anh Thâm mới ‘Ồ?’ một tiếng mà đã đổi ảnh luôn! Fan B: May mà tui đã lưu lại tấm cũ! Eo nhỏ ghê luôn á trời! Fan C: Em gái Kiều đừng sợ! Kỹ thuật chụp ảnh của anh Thâm đúng là quá kém!!!
Sức nóng qua đi, mọi người tiếp tục vui chơi. Mấy người đàn ông đi chuẩn bị đồ nướng cho bữa tối, còn mấy cô gái thì rủ nhau xuống bể bơi giải nhiệt.
Mạnh Kiều không biết bơi, nên cô không mang áo tắm. Cô chỉ mặc quần đùi áo ngắn tay, ngồi bên cạnh bể bơi, thò chân xuống nghịch nước.
Trên đường đi lấy giá nướng, Trần Thâm đi qua chỗ cô. “Có lạnh không?”
Mặc dù cô lắc đầu, anh vẫn ném một cái khăn bông lớn cho cô, để cô lót mông ngồi, kẻo lạnh.
Cô ngồi trên bờ, nhìn Trương Lộ và những người khác bơi lội tung tăng. Trong đó, có một cô gái có dáng người cực kỳ nóng bỏng. Eo thon, chân dài, và quan trọng nhất là… ngực rất lớn. Chiếc áo bikini bé xíu dường như không thể che hết được sự đầy đặn đó. Mạnh Kiều nhìn thôi cũng thấy thích.
“Cậu không xuống bơi à?” Trương Lộ bơi tới bên cạnh cô, hỏi.
“Không không không,” Mạnh Kiều vội thu chân về, “tớ không biết bơi. Cậu đừng có giở trò kéo chân tớ xuống nước như trong tiểu thuyết nhé!”
Trương Lộ cười phá lên: “Tớ không thèm cướp kịch bản này của anh Thâm đâu!”
Mạnh Kiều nhìn cô gái ngực bự kia, rồi ghé tai nói nhỏ với Trương Lộ, giọng điệu y hệt một kẻ biến thái: “Nè nè, cậu nhìn cô gái kia đi, ngực của cô ấy lớn thật đấy! Hâm mộ ghê! Nhìn thôi mà tớ cũng muốn vươn tay… bóp bóp thử.”
“Ha, cậu cũng không kém mà.” Trương Lộ tạt nước lên đùi cô.
“Ha ha, nói cũng đúng.” Mạnh Kiều cúi đầu nhìn ngực mình. Tuy không “khủng” như người ta, nhưng cũng rất đầy đặn. Cô thầm nghĩ, Trần Thâm rất thích xoa ngực cô.
“Tớ đói quá. Bọn mình đi ăn đồ nướng đi.” Chơi cả ngày, trưa lại chỉ ăn dưa hấu, bây giờ cô đói rồi.
Trương Lộ lên bờ, cùng cô đi kiếm đồ ăn. “Cậu lấy khăn bông ở đâu đấy? Cho tớ mượn lau người đi.”
“Trần Thâm cho tớ.” Mạnh Kiều đưa khăn cho cô ấy.
“À, đáng ra tớ không nên hỏi.” Trương Lộ lầm bầm.
Mạnh Kiều đi đến bên cạnh Trần Thâm, nhìn cái mâm bên cạnh anh, toàn là thịt ba chỉ, cánh gà, xúc xích… đều là những thứ cô thích ăn. Cô vui vẻ hẳn lên.
“Có phải anh đều nướng những thứ em thích ăn không?” Cô hỏi, nhận lấy xiên thịt anh vừa đưa.
“Không phải. Anh tiện tay nướng thôi.” Anh lạnh lùng từ chối việc làm cô cảm động.
Mạnh Kiều mím môi, ngậm miệng lại ăn thịt.
“Không chơi nước nữa à?” Anh hỏi, tay vẫn phết thêm một lớp dầu cho thịt nướng.
Cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Đói bụng.”
Trần Thâm như làm ảo thuật, anh lấy một đĩa cà tím nướng tỏi ớt thơm lừng từ dưới gầm bàn ra, đưa cho cô.
“Biết em đói bụng mà. Mau ăn đi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận