Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bình Yên Giả Tạo

Môi ran ráp, Tuế Hòa liếm nhẹ một cái, không cam lòng chịu yếu thế, “Dù sao hiện tại vẫn đang trong thời gian thử việc mà.”

Cừ Chiêu hừ lạnh: “Cậu cũng giỏi thật đấy.”

Tuế Hòa cứ cảm thấy câu này nghe quen tai, cô ngửa đầu hỏi hắn: “Có phải trước kia cậu cũng từng nói câu này với tớ không?”

Cừ Chiêu nói rồi cũng quên mất.

Cô bật cười khúc khích, “Vậy tớ sẽ coi những câu này là lời động viên nhé.”

Lần này Cừ Chiêu trực tiếp không nói nữa, hắn xoay người đi ra ngoài, giọng nói nhàn nhạt: “Ngoan ngoãn đợi ở nhà, tôi sẽ về nhanh thôi.”

Ừm.

Tuế Hòa nghĩ, với tình trạng hiện tại của cô, muốn ra ngoài cũng khó a.

Làm cá mặn, ngủ vẫn là sướng nhất.

Chờ Cừ Chiêu từ bệnh viện trở về căn hộ của Tuế Hòa, cái gọi là bữa cơm chiều đã biến thành bữa ăn khuya.

Trong phòng im ắng lạ thường.

Vẫn còn ngủ được à.

Cừ Chiêu nhẹ nhàng bước trên tấm thảm trải sàn, không phát ra tiếng động. Hắn mở hết đèn trong phòng lên, chỉnh độ sáng về mức thấp nhất, vừa đủ để nhìn rõ dáng vẻ ngủ say của Tuế Hòa. Mặc kệ là ngủ hay tỉnh, Tuế Hòa đều mềm mại giống như một chú thỏ con vậy. Trái tim cô trong sáng, cách đối nhân xử thế luôn hòa nhã, bình đẳng. Đối mặt với những vấn đề trong cuộc sống, cô lạc quan như ánh mặt trời, mà cô chính là nguồn năng lượng ấy.

Còn hắn thì sao?

Cừ Chiêu biết rõ bản chất của chính mình nhất – âm u, vặn vẹo, tính cách gần như phân liệt. Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ. Lớp mặt nạ còn dày hơn cả tường thành, hắn sắp quên mất bộ dạng thật sự của mình trước kia rồi.

Cậu bé nhút nhát lại nhạy cảm kia.

Hắn khao khát có được Tuế Hòa, nhưng đồng thời lại muốn hủy diệt cô.

Bàn tay Cừ Chiêu lơ lửng trên cần cổ mảnh khảnh của Tuế Hòa, dường như hắn chỉ cần thuận tay siết nhẹ là có thể bẻ gãy nó. Nhưng cô ngủ say quá. Một chút phòng bị cũng không có.

Ánh mắt Cừ Chiêu lạnh lẽo rút tay về, giúp Tuế Hòa kéo chăn lên cao hơn. Hắn rời khỏi phòng, đứng trước cửa, sững sờ nhìn bàn tay mình, tất cả đều là mồ hôi lạnh. Tại sao vừa rồi hắn lại có cảm giác sợ hãi cùng với không nỡ?

Cừ Chiêu nhíu mày, nhất định là do hắn quá mệt mỏi rồi.

Trên bàn, màn hình điện thoại vẫn đang sáng, bốn chữ “Muốn ăn vịt quay” nằm trong khung chat màu trắng.

Cừ Chiêu đứng trước cổng bệnh viện, tự hỏi chỗ nào gần đây bán vịt quay.

“Bác sĩ Cừ, còn chưa đi à?”

Cừ Chiêu quay đầu lại, nhìn thấy Lương Nhân – bác sĩ cùng phòng làm việc, hắn gật đầu: “Bây giờ đi đây.”

Lương Nhân đã thay bộ đồ thường ngày, trông xinh đẹp hơn hẳn lúc mặc áo blouse trắng đi làm. Có lẽ là tan tầm đi hẹn hò, cô ta còn trang điểm nữa. Hất nhẹ mái tóc, Lương Nhân cười hỏi: “Bác sĩ Cừ đi về hướng kia sao?”

Cừ Chiêu mắt vẫn nhìn điện thoại, hỏi lại cô ta: “Cô biết chỗ nào bán vịt quay không?”

Lương Nhân sửng sốt, “Cái gì?”

“Vịt quay.” Cừ Chiêu cười cười, “Bạn gái tôi muốn ăn.”

Lương Nhân hoàn toàn câm nín, lời đồn gần đây lan truyền trong bệnh viện là sự thật sao? Vậy thì cô ta cố tình giả bộ trùng hợp tan làm đến bắt chuyện với Cừ Chiêu để làm gì chứ? Đây không phải là tự rước lấy nhục nhã sao?

Cô ta cứng ngắc chỉ đường cho Cừ Chiêu: “Đi hết con đường này, đến chỗ rẽ là có.” Nói rồi còn bổ sung, “Thật không khéo, tôi phải đi hướng khác, không thể đưa anh đi được.”

Cừ Chiêu nở nụ cười thấu hiểu lòng người, “Không sao, tôi có thể tìm được. Cảm ơn cô, cuối tuần vui vẻ.”

“…Cuối tuần vui vẻ.”

Lương Nhân ngây người đứng tại chỗ, nhìn Cừ Chiêu rời khỏi cổng bệnh viện, nhận một cuộc điện thoại, sau đó nở nụ cười còn ấm áp hơn cả ánh hoàng hôn. Chói mắt lại ấm áp.

Lương Nhân lấy ra tấm danh thiếp trong túi xách mà không lâu trước đó Thẩm Oái đưa cho cô ta, rối rắm hồi lâu, cuối cùng vẫn bấm số gọi đi.

“Ai thế?”

Giọng nữ bên kia điện thoại lười nhác lại mơ màng, như vừa tỉnh dậy sau cơn say. Lương Nhân siết chặt điện thoại, “Là tôi, Lương Nhân.”

Bên kia im lặng hai giây, “Có chuyện gì?”

“Không phải cô bảo tôi quan sát động tĩnh của bác sĩ Cừ sao? Vừa rồi tôi xác nhận được một tin tức, anh ấy có bạn gái.”

“Chuyện này à? Tôi biết rồi.”

“Cô biết?”

Thẩm Oái cười lạnh: “Lương Nhân à, cô thật đúng là người phụ nữ tâm cơ. Đừng tưởng tôi không biết cô có ý với Cừ Chiêu, bây giờ cô nói cho tôi chuyện này, có lẽ cũng là vì bị từ chối nên muốn mượn tay tôi phá hoại tình cảm của người khác.” Cũng không để Lương Nhân chen vào, Thẩm Oái duỗi cái lưng lười biếng, xuống giường đi đến bên cửa sổ nhìn bầu trời rực rỡ như lửa đỏ, “Lương Nhân, tôi thấy cô cũng khá thuận mắt nên khuyên cô một câu, đừng chọc vào Cừ Chiêu, càng đừng chọc vào người phụ nữ bên cạnh anh ta, nếu không kết cục của cô còn thảm hơn cả con kiến rời tổ bên kia Quảng trường Thời đại đó.”

Còn chưa bị người ta phát hiện thì mạng sống đã không còn rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận