Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nửa đêm, ở biệt thự Lâm gia, một người đàn ông len lén đi lại ở hành lang, khóe miệng còn mang theo nụ cười xấu xa, trong mắt lóe lóe ánh sáng.
Chỉ thấy người đàn ông đến trước một căn phòng. Hắn nhẹ nhàng gõ gõ cửa. Rất nhanh Nhược Diệp vẫn luôn giữ liên lạc với hắn chạy ra mở cửa.
Ở lúc người đàn ông kia đằng sau cánh cửa thì không ai chú ý tới ở phía sau hắn cách đó không xa có một bóng hình luôn dõi về bên này.
“Khuya khoắt rồi anh tới đây làm gì!?” – Đến giờ ngủ, Nhược Diệp mặc bộ áo ngủ ở nhà, thậm chí còn không có mặc nội y bên trong. Lúc này cô có chút ngượng ngùng khoanh tay ở trước ngực.
“Nha đầu nhẫn tâm này! Mấy ngày không gặp cũng không thèm nhớ anh!” – Vân Đoan duỗi tay ra, không nặng không nhẹ gõ lên đầu Nhược Diệp, giọng điệu ai oán khả nghi.
“Ai da, đau đó!” – Nhược Diệp không để ý tới lời hắn nói mà thông minh chọn cách chuyển đề tài. Cô ra vẻ đáng thương nhìn Vân Đoan, vẻ mặt lên án.
“Làm bộ làm tịch!” – Vân Đoan trợn mắt nhìn Nhược Diệp nhưng sắc mặt cũng nhiễm ý cười. Ngay sau đó vòng lại chủ đề, hắn ý vị sâu xa nói: “Em không nhớ anh nhưng bọn anh nhớ em lắm đó!”
“Bọn anh?” – Nhược Diệp nghi hoặc nghiêng đầu nhìn hắn.
“Đúng vậy, bọn anh…” – Ngay sau đó, dưới ánh mắt nghi hoặc của Nhược Diệp, vẻ mặt Vân Đoan đầy âm hiểm xảo trá kéo bàn tay Nhược Diệp lên côn ŧᏂịŧ đang dần ngẩng đầu lên, còn ác ý cọ xát dưới tay cô, vẻ mặt cười cười thiếu đánh: “Cảm nhận được không? Bọn anh đều rất nhớ em.”
Cảm nhận được sự cứng rắng cùng nóng bỏng trong tay, Nhược Diệp thoáng hiểu được, cả khuôn mặt cô lập tức bừng đỏ, cô hất tay ra quay đầu đi: “Anh… Cái người này thật là!”
“Ha ha ha…” – Vân Đoan cười ha hả. Hắn khom lưng nhanh chóng hôn Nhược Diệp cái chụt. Hai mắt đen bóng nhìn thẳng cô, vô cùng cưng chiều nói: “Em thật là càng ngày càng đáng yêu!”
Như hơi không quen ánh mắt trần trụi nhìn mình như thế, Nhược Diệp có chút mất tự nhiên đi vào phòng. Vân Đoan cũng theo sát ở sau. Hai người vẫn chưa chú ý tới lúc bọn họ đóng cửa lại có một người khác lặng lẽ kéo khe cửa hé hé ra.
Hai người tiến vào trong phòng. Vân Đoan ngồi lên sô pha cuối giường rồi rất tự nhiên kéo Nhược Diệp ngồi lên đùi hắn. Lúc này Nhược Diệp đã bị bao vây ở trong ngực, hắn thân mặt chôn đầu vào cổ cô, nhẹ nhàng hít một hơi. Thâm tâm hắn chợt an nhàn rất nhiều, giọng điệu nhẹ nhàng tự nhiên: “Gần đây vẫn luôn muốn ôm em như vậy, nhưng đều không có thời gian.”
Nhược Diệp phát hiện ra người đàn ông hoàn toàn buông xuống phòng bị, thậm chí giọng điệu còn có ý làm nũng nữa. Biết người này yêu thương mình, Nhược Diệp cũng chậm rãi ôm Vân Đoan lại, lẳng lặng không nói gì.
Không khí trong phòng ấm áp hài hòa, mà cách đó không xa có người nhìn cảnh tượng hai người ở chung với nhau lại không hề dễ chịu, nhưng anh biết chỉ có thế này mới là tốt nhất cho Nhược Diệp.
Không khí trong phòng cũng dần dần thay đổi, Nhược Diệp phát hiện ra cái tay vòng lấy eo cô đang ngày càng không thành thật mà sờ mó khắp nơi, hơi thở bên tai cô cũng dần trở nên thô nặng.
Cảm giác được vật ở nơi riêng tư dựng đứng lên, Nhược Diệp có chút mất tự nhiên vặn vẹo thân mình, ánh mắt oán trách trừng lấy Vân Đoan một cái.
Vân Đoan nhìn ánh mắt oán trách của cô thì tỏ vẻ không hiểu, đã thế còn trả ngược lại biểu hình vô cùng vô tội nhưng động tác trên tay vẫn không chịu dừng, thậm chí còn làm quá hơn. Tay hắn theo chiếc váy ngủ to rộng mò vào bên trong vuốt ve tấm lưng bóng loáng.
Bị bàn tay to thô ráp như vậy sờ loạn, kɧoáı ©ảʍ lan khắp người, Nhược Diệp vốn mẫn cảm liền theo bản năng phát ra tiếng rêи ɾỉ tinh tế.
Nhìn ra Nhược Diệp dục cự hoàn nghênh (đã muốn còn làm ra vẻ), Vân Đoan thuận thế ôm mặt Nhược Diệp rồi dịu dàng hôn lên môi đỏ của cô. Đồng thời, một bàn tay cũng nhẹ nhàng kéo váy ngủ của Nhược Diệp xuống. Trong một chốc, cơ thể tuyết trắng mềm mại của cô đã hoàn toàn lỏa lồ trong không khí.
Mà người đàn ông ở chỗ tối thấy thế thì cả kinh. Nhìn cơ thể quyến rũ phập phồng của Nhược Diệp, anh ngây người vài giây, sau đỏ mặt đỏ bừng bỏ chạy để lại trong phòng chỉ còn lại hai người không ngừng ôm ấp lẫn nhau.
Vân Đoan một bên đá lưỡi Nhược Diệp một bên hai tay không chút chậm trễ xoa bóp cặρ √υ” bự trắng nõn, một tay khác thì chậm rãi mò xuống, đẩy qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm ra để lộ tiểu huyệt kéo theo dâʍ ŧᏂủy̠ trong suốt.
Vân Đoan cảm thấy tiểu huyệt truyền đến khí nóng ướŧ áŧ, hắn bớt thời giờ hôn đi xuống. Cửa huyệt phấn hồng không ngừng rỉ ra ái dịch. Vân Đoan dùng tay sờ sờ cái l*и mềm nhẵn, ướt đến nỗi thấm đẫm cả tay hắn. Nhìn ánh mắt Nhược Diệp mê ly, hắn không khỏi trêu chọc bên tai cô: “Về sau anh không bao giờ nói em không nhớ bọn anh nữa đâu. Em ướt như này rõ ràng rất nhớ rồi.”
Nói xong hắn liền lấy ngón tay vói vào l*и Nhược Diệp nhẹ xoa.
Nhược Diệp bị ngón tay mảnh dài linh hoạt của Vân Đoan khảy khảy làm dục hỏa tăng vọt, tiểu huyệt non mềm không ngừng chảy ra từng đợt dâʍ ŧᏂủy̠, thậm chí còn vẩy ướt cả ngón tay hắn. Nhược Diệp nhịn không được khóc nức nở bên tai hắn: “Ưʍ… Đừng móc nữa… Anh… Móc… Em… Ngứa lắm… Ha a… Mau… Đút vào đi… Huhu… Nhịn không được…”
Vân Đoan thấy dễ gì có lúc cô không màng rụt rè thế này, biết cô thật sự muốn rồi nên cũng lập tức bỏ không trêu đùa cô nữa mà tụt qυầи ɭóŧ cô xuống rồi đỡ lấy côn ŧᏂịŧ nhắm ngay tiểu huyệt non mềm kia. “Phụt” một tiếng, côn ŧᏂịŧ đâm sâu vào tiểu huyệt Nhược Diệp.
Bị đút vào mạnh bạo, cả người cô run rẩy, đồng thời cũng dâng lên sự thỏa mãn to lớn. Cô nỗ lực uốn éo eo thon, chậm rãi nghênh đưa. Còn Vân Đoan khi đút dươиɠ ѵậŧ vào cái l*и này thì vừa chật vừa hẹp, thịt non kẹp lấy hắn rất sướиɠ. Vì thế hắn trực tiếp ôm cô ngồi lên sô pha bắt đầu di chuyển cho côn ŧᏂịŧ ra ra vào vào.
“Sướиɠ không? Bảo bối của anh sướиɠ không?” – Vừa chín nông một sâu đâm vào rút ra, vừa hôn lên hai má Nhược Diệp, giọng điệu tràn đầy nùng tình mật ý.
“Ưʍ… A… Sướиɠ lắm… Ư… Ha a… Mạnh lên… Ô ô… Mạnh chút…” – Nhược Diệp lúc này đang ngồi trên côn ŧᏂịŧ Vân Đoan, cô theo tiết tấu rung đùi chuyển động. Cả người cô như bay lên tận trời cao.
“Là thế này sao? Thích anh làm như vậy à? Hửm?” – Vân Đoan vừa nói vừa đẩy nhanh tốc độ đâm vào rút ra. Hắn nhiều lần đâm đến tử ©υиɠ Nhược Diệp, tiếng “bạch bạch bạch” cũng càng thêm lớn vang vọng khắp phòng.
Giờ phút này Nhược Diệp đã đắm chìm trong sự sung sướиɠ vô biên. Cô thở phì phò, tóc dài xõa bay, chỉ có thể đứt quãng lặp lại mấy âm tiết: “…… A a a thích… Quá… Quá nhanh…. Sướиɠ… Anh… Ưʍ…”
Theo từng cú nắc, hai vυ” đầy đặn cũng không ngừng nhảy lên nhảy xuống. Cảnh tượng phóng đãng gợϊ ȶìиᏂ đầy dụ hoặc như vậy làm Vân Đoan nhịn không được cúi đầu xuống dịu dàng hôn lên môi cô. Mà động tác triền miên như vậy cũng làm Nhược Diệp ức chế không được kɧoáı ©ảʍ đánh úp lại. Tiểu huyệt cô co quắp. Cô thét ra tiếng rêи ɾỉ thật dài sau đó là một bãi dâʍ ŧᏂủy̠ trào ra.
Vân Đoan không thể tưởng tượng được Nhược Diệp mẫn cảm đến thế, mới một chút mà cô đã lêи đỉиɦ rồi. Hắn sửng sốt rồi ngừng lại, chỉ nghe Nhược Diệp kiều mị nói: “Đừng, đừng dừng lại, tiếp tục… Sâu một chút…”
Vân Đoan như tuân theo ý chỉ. Hắn hít một hơi, một lần nữa đâm thật sâu vào. Cho đến khi đυ.ng đến thành tử ©υиɠ Nhược Diệp hắn mới từ từ rút ra, sau đó làm một hơi đâm thẳng lên. Sau cao trào, hai tay cô ôm chặt lấy cổ Vân Đoan. Cả người xụi lơ, chỉ có thể nương theo động tác không ngừng nghỉ của hắn, trong miệng phát ra tiếng rêи ɾỉ: “Ha a a… Chính là như vậy… Đừng có ngừng… Ưʍ… Nhanh chút… Ưʍ…”
Trong phòng Nhược Diệp là cả một cảnh xuân, nhưng cùng lúc đó, trong căn phòng khác, có một người không vui vẻ như thế…

Bình luận (0)

Để lại bình luận