Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A… sâu quá… ưm… đừng mà…” Đầu óc Tô Mộng Đình hỗn loạn, nghĩ đến chuyện tối hôm qua bản thân bị luân gian, rồi lại nghĩ đến gương mặt của bạn trai mình. Nhưng hiện thực quá khốc liệt, tiểu huyệt của cô và côn thịt của Lưu Lỗi dán chặt vào nhau, thậm chí còn có cảm giác căng nứt. Dù sao thì côn thịt của Lưu Lỗi cũng quá lớn, cảm giác phình lên ấy thực sự rất đáng sợ, khiến cả người cô đều sảng khoái, rõ ràng biết là không thể nhưng cơ thể lại không ngừng khao khát Lưu Lỗi cắm vào.

Lưu Lỗi nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ xinh xắn dính đầy nước mắt của Tô Mộng Đình, nhìn cánh môi mềm mại của cô. Nước mắt rơi xuống khiến côn thịt dưới háng càng trở nên cương cứng, anh ta giống như phát điên cúi xuống hôn môi cô, gậy thịt cũng đồng thời ra vào hoa huyệt của cô.

“Ưm… a…” Tư thế làm tình này khiến Tô Mộng Đình không chịu nổi, cô bị ấn lên cửa kính của phòng thẩm vấn, xuyên qua cửa kính là hành lang, người khác có thể đi qua bất cứ lúc nào. Cảm giác lạnh lẽo của cửa kính với nhiệt độ trên người Lưu Lỗi tạo thành hai phe đối lập.

Điều làm cô sợ nhất chính là, hai chân cô bị mở rộng, quấn quanh eo của Lưu Lỗi, cho dù cô không muốn thì tiểu huyệt cũng bị nhét đầy, thậm chí sau khi đối phương cắm vào còn cố ý cọ xát côn thịt với tử cung. Quy đầu thô to còn như muốn nếm thử tất cả tinh dịch trong tử cung của cô, mà mỗi lần Lưu Lỗi thở dốc thì cô sẽ lại phải nghênh đón một đợt ra vào điên cuồng hơn.

“Hu hu… nhanh quá… a a a a a a a… không…” Khoái cảm bị côn thịt lớn cung giao khiến cả người Tô Mộng Đình run lên, dục vọng mãnh liệt trào dâng hóa thành dâm thủy chảy ra theo tinh dịch, bị Lưu Lỗi thao văng ra ngoài.

Lưu Lỗi nhìn chằm chằm Cảnh hoa trong lòng, ham muốn trong mắt càng lúc càng nồng đậm: “Tiểu kỹ nữ, ông đây thao em có thoải mái không?”

“Không… a… không thoải mái… a… đừng làm nữa…” Tô Mộng Đình thở hổn hển, giọng nói đã không còn bình tĩnh như mọi ngày, đuôi mắt đỏ ửng, cánh môi hồng nhuận bị mút hơi sưng lên, thậm chí còn run rẩy.

Lưu Lỗi vừa thao cô vừa không nhịn được cởi bộ cảnh phục trên người cô, bóp lấy bầu ngực rồi nặng nề cảm thán một câu: “Mẹ nó, bị chơi thành dáng vẻ này rồi.” sau đó há miệng mút ngực của cô.

Trên dưới đều bị tấn công, sau lưng Tô Mộng Đình còn là cửa của phòng thẩm vấn, cô cảm thấy chỉ cần khẽ nghiêng đầu là có thể nhìn thấy quang cảnh ngoài cửa sổ. Hiện thực này khiến cô vừa căng thẳng sợ hãi vừa cảm thấy thoải mái, không thể khống chế được khoái cảm của mình.

Cảnh hoa đáng yêu vừa mới nhập chức chưa bao giờ trải qua dục vọng vừa kích thích vừa sảng khoái muốn chết như vậy, cảm giác linh hồn cũng đang run rẩy khiến da đầu cô hơi tê dại, ngón chân cuộn tròn lên. Chỗ giao hợp của hai người không ngừng phát ra tiếng nước phụt phụt, còn có âm thanh cơ thể va chạm, tiếng vang trong phòng thẩm vấn nhỏ hẹp như càng lớn hơn. Không biết người ở phòng bên cạnh có nghe thấy hay không, bên kia còn đang thẩm vấn phạm nhân.

Nhưng Lưu Lỗi không cho Tô Mộng Đình có thời gian lơ đãng, côn thịt của anh ta giống như được lắp động cơ, động tác cắm rút giống như đóng cọc khiến Cảnh hoa trong lòng ngực có thể cao trào bất cứ lúc nào.

“Mẹ nó, tiểu huyệt càng ngày càng ướt, còn dám nói là không thoải mái?… Ông đây phải thao kỹ nữ nhà em đến khi nào nói thật thì thôi! Mẹ nó! Đừng cắn chặt như vậy…” Lưu Lỗi nhìn cô, ánh mắt trở nên dâm tà.

Tô Mộng Đình khóc nức nở, nghĩ đến bạn trai mình thì càng áy náy hơn. Lưu Lỗi có thể đâm đến chỗ rất sâu, mỗi lần ra vào, côn thịt có thể cắm đến tận tử cung của cô, cắm đến mức cô vô cùng thoải mái, nước miếng chảy dọc theo khóe miệng. Hai bầu ngực của cô bị Lưu Lỗi liếm mút đến mức hồng lên, lực của Lưu Lỗi càng ngày càng mạnh giống như muốn lưu lại thật nhiều dấu vết trên bộ ngực của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận