Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Rời Đi Và Lời Cảnh Cáo
Thời gian thấm thoát trôi qua, thấm thoắt đã ba tháng Tinh Thần sống trong sự bao nuôi của Phó Hoành. Mối quan hệ của họ dần đi vào một quỹ đạo kỳ lạ: ban ngày là người xa lạ, ban đêm là tình nhân cuồng nhiệt.
Một buổi sáng, Tinh Thần thức dậy thấy Phó Hoành đang đứng trước gương thắt cà vạt. Vali hành lý đã được chuẩn bị sẵn ở cửa.
“Anh… đi đâu vậy?” Cô ngồi dậy, kéo chăn che ngực, ngơ ngác hỏi.
“Tôi phải về Đài Loan. Có việc gấp ở tập đoàn.” Phó Hoành chỉnh lại cổ áo, quay lại nhìn cô. Hắn bước tới bên giường, ngồi xuống.
“Em ở lại đây ngoan ngoãn. Thẻ ngân hàng tôi để trên bàn, cứ tiêu thoải mái. Đừng đi làm thêm nữa, cũng đừng tơ tưởng đến thằng đàn ông nào khác.” Hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, giọng điệu vừa dặn dò vừa cảnh cáo.
Tinh Thần gật đầu lia lịa. “Vâng, tôi biết rồi. Anh… bao giờ anh quay lại?”
“Chưa biết được. Có thể là một tháng, có thể lâu hơn.” Hắn nhìn sâu vào mắt cô. “Sao? Sẽ nhớ tôi chứ?”
Tinh Thần im lặng. Nhớ ư? Cô chỉ mong hắn đi thật xa, đi mãi đừng về. Nhưng cô vẫn phải đóng vai một tình nhân ngoan ngoãn. Cô chồm người tới, hôn nhẹ lên má hắn. “Thuận buồm xuôi gió.”
Phó Hoành nhếch mép, không hài lòng với nụ hôn hời hợt đó. Hắn giữ chặt gáy cô, ấn môi mình lên môi cô, hôn một cách ngấu nghiến, lưỡi hắn khuấy đảo trong miệng cô như muốn đánh dấu chủ quyền lần cuối trước khi rời đi.
“Nhớ lấy lời tôi. Đừng hòng chạy trốn.” Hắn buông cô ra, đứng dậy xách vali đi thẳng ra cửa, không ngoảnh lại.
Cánh cửa đóng lại, Tinh Thần thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân. Cô ngã người xuống giường, nhìn lên trần nhà và bật cười. Cuối cùng, cô cũng có được chút tự do.
Những ngày sau đó, Tinh Thần quay trở lại cuộc sống sinh viên bình thường. Cô đi học, đi thư viện, thỉnh thoảng đi dạo phố. Cô không dám liên lạc với ai, sợ Phó Hoành phát hiện. Cô sống khép kín, lặng lẽ như một cái bóng.
Nhưng sự tự do này ngắn ngủi hơn cô tưởng. Ba tháng sau, khi cô đang đi bộ từ trường về nhà, một chiếc xe quen thuộc lại chặn đường cô. Cửa kính hạ xuống, và Phó Hoành ngồi đó, ánh mắt lạnh băng nhìn cô.
Hắn đã trở lại. Và hắn biết tất cả. Hắn biết cô đã lén đi làm thêm, biết cô đã gặp gỡ vài người bạn nam. Hắn có tai mắt ở khắp nơi.
“Lên xe.” Hắn nói, giọng nói không chứa chút hơi ấm nào.
Tinh Thần run rẩy bước lên xe. Cô biết, một cơn bão tố mới lại sắp bắt đầu.
Lần này, hắn đưa cô về nhà và trừng phạt cô ngay lập tức. Hắn ném lên bàn một xấp ảnh chụp lén cô đang cười nói với những chàng trai khác ở trường.
“Vui vẻ quá nhỉ? Quên mất chủ nhân của mình là ai rồi sao?” Hắn cười gằn, ép cô vào tường, xé toạc quần áo trên người cô.
“Không… tôi không có… họ chỉ là bạn…” Tinh Thần khóc lóc giải thích.
“Bạn? Tôi không thích em có bạn là đàn ông.” Hắn thô bạo xâm nhập vào cô từ phía sau, không chút dạo đầu. Cơn đau xé rạc khiến cô hét lên, nhưng hắn không dừng lại. Hắn muốn trừng phạt cô, muốn khắc sâu vào tâm trí cô rằng cô chỉ thuộc về một mình hắn.
Sau trận ân ái tàn bạo đó, hắn ném cho cô một tin tức chấn động khác: Dì Hồng đã được chuyển đến một viện dưỡng lão cao cấp ở Đài Loan. Bà ấy đã đỡ bệnh, đã có thể nhận biết người quen.
“Nếu em ngoan, tôi sẽ cho em gặp bà ấy qua video. Còn nếu không…” Hắn bỏ lửng câu nói, để lại cho Tinh Thần nỗi sợ hãi tột cùng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận