Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nồng nàn giữa làn hơi nước (H)

Hơi nước ấm áp bao phủ lấy hai thân thể trần trụi, biến phòng tắm thành một không gian riêng tư và mờ ảo. Lời nói mời gọi đầy ẩn ý của Hoắc Tuân như một mồi lửa, nhanh chóng thổi bùng lên ngọn lửa dục vọng đã âm ỉ cháy trong Nhạc Dư.

Cô khẽ rướn người, vòng tay qua cổ anh, đôi môi tìm đến môi anh trong một nụ hôn sâu đầy mời gọi. Nước trong bồn khẽ sánh lên theo từng chuyển động của họ. Bàn tay Hoắc Tuân không yên phận mà vuốt ve tấm lưng trần mịn màng của cô, rồi lần xuống bờ mông tròn trịa, khẽ bóp nhẹ.

Nhạc Dư khẽ rên lên, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay anh. Cô tách khỏi nụ hôn, hơi thở gấp gáp, ánh mắt long lanh phủ một tầng hơi nước: “Anh… muốn em lấy lòng thế nào?”

Hoắc Tuân cười trầm thấp, nụ cười mang theo vẻ chiếm hữu và ham muốn. Anh nâng một bên chân cô lên, gác qua thành bồn, để lộ hoàn toàn vùng tam mật ẩm ướt, mời gọi. Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng chạm vào nơi mẫn cảm nhất, khẽ khàng trêu chọc.

“Ưm…” Nhạc Dư cong người như một con tôm nhỏ, cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Dịch nhờn trong suốt khẽ rỉ ra, hòa vào làn nước ấm.

“Trước tiên,” giọng Hoắc Tuân khàn đi vì dục vọng, “dùng miệng của em…”

Nhạc Dư hiểu ý, khuôn mặt đỏ bừng nhưng không hề từ chối. Cô từ từ hạ thấp người, mái tóc dài buông xõa chạm vào mặt nước. Đôi môi mềm mại ngập ngừng chạm vào đỉnh khấc cương cứng của anh, rồi từ từ bao bọc lấy nó. Hơi ấm ẩm ướt, sự mềm mại của khoang miệng đối lập hoàn toàn với sự rắn rỏi, nóng bỏng của vật nam tính.

Hoắc Tuân khẽ rên lên, bàn tay siết chặt lấy thành bồn. Cảm giác kích thích mãnh liệt khiến anh gần như mất kiểm soát. Chiếc lưỡi tinh nghịch của Nhạc Dư bắt đầu hoạt động, liếm mút, trêu chọc, khiến vật nam tính của anh càng thêm căng trướng.

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn anh, khóe miệng còn vương lại chút dịch trắng trong. “Như vậy… đủ chưa?”

“Chưa đủ.” Hoắc Tuân kéo cô ngồi dậy, đối mặt với mình. Anh lật người cô lại, để cô quỳ trên thành bồn, tấm lưng cong cong quyến rũ hướng về phía anh. Anh tách hai cánh mông tròn lẳn sang hai bên, để lộ đóa cúc nhỏ xinh và lối vào ẩm ướt phía trước.

Anh không vội vàng tiến vào mà dùng vật nam tính nóng bỏng của mình cọ xát giữa hai khe mông mềm mại, rồi trượt xuống nơi cửa mình đã ướt đẫm. Sự ma sát khiến cả hai cùng run rẩy.

“Hoắc Tuân… vào đi…” Nhạc Dư thúc giục, giọng nói run rẩy vì chờ đợi.

Anh cúi xuống, hôn lên tấm lưng ong của cô, thì thầm: “Gọi tên anh.”

“Hoắc Tuân…”

“Nữa đi.”

“Hoắc Tuân…” Cô lặp lại, giọng nói như tan ra giữa làn hơi nước.

Ngay lúc đó, anh mạnh mẽ thúc vào. Sự căng trướng đột ngột khiến Nhạc Dư hét lên một tiếng ngắn ngủi, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng rên rỉ mê đắm. Cơ thể cô run lên bần bật, vách huyệt co thắt dữ dội, cố gắng thích nghi với sự xâm nhập mạnh mẽ.

Nước trong bồn tắm sóng sánh theo từng cú thúc của Hoắc Tuân. Anh giữ chặt lấy eo cô, ra vào nhịp nhàng, mỗi lần đều tiến sâu vào tận cùng, chạm đến điểm G nhạy cảm khiến cô sung sướng đến phát điên. Tiếng da thịt va chạm vào nhau hòa cùng tiếng nước và tiếng rên rỉ của Nhạc Dư tạo thành một bản giao hưởng đầy dục vọng.

Bàn tay anh không ngừng xoa nắn đôi gò bồng đảo mềm mại đang rung lắc theo từng nhịp thúc. Đầu ngón tay trêu chọc hai nụ hồng đã sưng cứng, khiến khoái cảm của Nhạc Dư càng dâng trào.

“A… sâu quá… chậm… chậm lại…” Cô cầu xin trong cơn mê loạn.

Nhưng Hoắc Tuân dường như không nghe thấy, hoặc cố tình không nghe thấy. Anh càng thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn hòa tan cô vào làm một với mình. Anh lật người cô lại, để cô đối mặt với anh, đôi chân quấn chặt lấy hông anh. Anh nâng cằm cô lên, trao cho cô một nụ hôn sâu, mãnh liệt, cuốn theo tất cả những tiếng rên vụn vỡ của cô.

Trong làn nước ấm áp, hai cơ thể quấn lấy nhau không rời, cùng nhau chìm đắm trong cơn thủy triều của ái tình. Khoái cảm dâng lên đến đỉnh điểm, Nhạc Dư co người lại, vách huyệt co thắt dữ dội, đón nhận dòng tinh dịch nóng bỏng của Hoắc Tuân trào vào sâu bên trong.

Cô thở hổn hển, cả người mềm nhũn dựa vào lồng ngực rắn chắc của anh. Hoắc Tuân cũng thở dốc, ôm chặt lấy cô, dư vị của cuộc yêu vẫn còn nồng nàn. Hơi nước vẫn lượn lờ, nhưng ngọn lửa tình yêu giữa họ dường như còn nóng bỏng hơn thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận