Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cái đụng chạm rất nhẹ cũng khiến cho lòng hiểu ít nhiều mà không cần nói ra. Đầu ngón tay Tương Linh cuộn tròn, bị anh cầm nắn chơi đùa: “Căng thẳng sao?” Hỏi thật nhỏ giọng.

Tương Linh nhìn anh lắc lắc đầu.

Lâm Thanh Khải cười tươi, cầm tay cô đặt lên đùi mình.

Xuống xe, lên lầu, mở cửa.

Cô đứng trước một gian phòng, chân tay luống cuống không biết nên làm gì.

Căn phòng tối đen như mực, xác giác lập tức trở nên nhạy bén. Thân thể nóng bỏng cùng khí tức đều như bị phóng đại lên.

Vô số lần.

bên hông bị cánh tay ôm lấy, lưng bị dán bởi một nhiệt độ quen thuộc đến run rẩy. Tương Linh không khỏi co rúm người lại, bắt lấy cánh tay anh như muốn cản lại.

“Sao?” Hô hấp Lâm Thanh Khải đã có điểm gấp gáp.

Trong nháy mắt đó có chút do dự, sau cùng là bản năng, rất nhanh buông ra: “Không…” Tương Linh ngẩng cổ chạm vào bờ môi của anh.

Lâm Thanh Khải vừa trở nên trầm mặc đã lại nhiệt liệt hưởng ứng.

Thân thể kéo về sau hung hăng áp ở trên cửa. Anh từ phía trên cúi xuống, quấn vào đầu lưỡi mềm nhuyễn linh hoạt.

Trong nháy mắt Tương Linh cơ hồ liền ẩm ướt rồi.

Cái gì cô cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy vô lực, toàn bộ đều dựa vào bản năng để đón hùa ý anh.

Răng môi mãnh liệt cắn mút nhau, Tương Linh quàng tay vào cổ anh, quần áo bị xốc lên, nội y căng chặt, tay anh lần mò theo.

Bàn tay dò xét đi lên, cởi trần trụi bộ ngực sữa, án theo đó, bàn tay đặt ở trên đầu ngực, như có như không cọ xát.

Tương Linh nghiêng môi đi, thở hổn hển: “Đau…”

Còn chưa kịp nói xong lại bị anh chặn môi lại. Lâm Thanh Khải hôn đến vội vàng, một tay khác dọc theo bờ mông đi xuống, lưu lại trên da cô một trận điện lưu.

Tương Linh bị anh giày vò đến ngứa, thắt lưng của anh nhích một cái ra phía trước, thứ côn th*t cứng nóng của anh liền đụng tới nơi mẫn cảm. Thân thể cô như muốn trốn chạy lại bị anh giữ chặt.

“Đau ở đâu?”

“Tay anh dùng sức nhẹ một chút.” Tương Linh nhẹ giọng.

Ngón tay Lâm Thanh Khải càng dung sức mạnh hơn: “Ngực này không phải là để cho anh cầm sao?” Giọng anh trầm thấp: “Càng đau thì em mới càng sướng.”

“Ưm…” Tương Linh cũng không rõ là đau, hay chỉ là ngứa nữa. Cô bám lấy cánh tay của Lâm Thanh Khải, vành tai bên phải bị anh ngậm chặt, lại bị liếm cắn.

Cô nhịn không được kêu một tiếng, nghiêng đầu trốn. Lâm Thanh Khải lại liếm mút vài cái, dọc theo cổ của cô trượt xuống. Thở một hơi mạnh đi xuống sau đó chiếu thẳng vào bộ ngực thịt.

Biết là đèn không sáng, anh hẳn không thấy được nơ đó, nhưng là vẫn có thể cảm nhận rõ ràng tầm mắt của anh ở trên bộ ngực đang run rẩy của cô.

:Lòng bàn tay của Tương Linh rịn ra mồ hôi: “Đừng nhìn như vậy…”

Lâm Thanh Khải cười: “Còn chỗ nào anh chưa nhìn đủ sao?” anh cúi đầu hôn lên ngực trá một cái: “Ngực em thật thơm.”

Mặt Tương Linh nóng thật sự. Chỉ cảm thấy lần này anh chạm vào, cảm giác quen thuộc đến khoái cảm.

Cô cắn môi, nói gì đó rất nhỏ.

“Đang nghĩ gì?” Đầu lưỡi của Lâm Thanh Khải đang trượt đi trượt lại ở đằng kia nghe không rõ.

Chính là không bật đèn nên dục vọng bên dưới dày vò liền không kiêng kị gì mà ưỡn ngực, hướng ngực vào trong miệng anh mà đưa tới: “Muốn được anh bú mút…”

Hô hấp của Lâm Thanh Khải kị kiềm hãm: “Thực dâm đãng.”

Tương Linh không tranh cãi, đầu v* bị anh ngậm vào ẩm nóng trong khoang miệng, cô run rẩy “A” ra tiếng.

Lâm Thanh Khải cắn nhũ thịt, đầu lưỡi liếm ngòi, tay đưa xuống bên dưới đẩy quần lót của cô ra, thuần thục chạm tới âm vât.

Tương Linh rất nhanh liền chịu không nổi.

“Ngứa sao?”

Đầu óc cô trống rỗng: “Hả?”

“Tiểu huyệt chảy nước…” Lâm Thanh Khải đặt ngón tay ở khe hở: “Có muốn anh liếm không?”

Mới hỏi một câu thôi mà đầu ngón tay anh đã nhanh chóng ướt đẫm, giọng nói của Tương Linh có vài phần khó chịu, Lâm Thanh Khải hạ thấp đầu xuống, vén váy cô lên, hôn vào nơi đó của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận