Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Muốn thì sẽ làm ngay, Tống Hạo Hiên dịu dàng tách hai mép thịt ra, miệng lớn bao phủ kẽ hở nho nhỏ kia, đầu lưỡi không hề nể tình mà nhanh chóng đưa ra, thoáng thử thăm dò rồi nhẹ nhàng cắm vào. Tiểu huyệt nhanh chóng cuốn lấy đầu lưỡi của anh, khiến cho anh không thể di chuyển một cách dễ dàng.

“Ôi a… anh, anh Tống… Không cần, không cần đưa đầu lưỡi vào trong…” Đối với Trần Khả Nhân mà nói, khẩu giao thật sự quá mức kích thích. Tưởng tượng đến cảnh một người cao quý kiêu ngạo như Tống Hạo Hiên làm cô… mà còn muốn đưa đầu lưỡi vào… Cô lập tức cảm thấy kích thích, khoái cảm trở nên gấp bội khiến cho cô cao trào trong chốc lát, phun ra mật dịch lên trên mặt của người đàn ông.

Trong cổ họng Tống Hạo Hiên phát ra một tiếng cười khẽ, sâu xa không rõ, sau đó anh nhanh chóng nuốt sạch mật dịch không chừa lại chút gì, đến cả mật dịch trên mặt cũng bị anh vét xuống mà nuốt vào. Anh đỡ lấy cơ thể mềm nhũn đang nằm sấp của Trần Khả Nhân, nhịn không được mà nở nụ cười nhẹ nhàng: “Thoải mái đến thế sao? Chẳng lẽ là do kỹ thuật của anh quá tốt?”

Trần Khả Nhân mềm nhũn mà dựa vào bàn thở dốc, khẽ gật đầu đồng ý khi nghe thấy lời này.

Tống Hạo Hiên giữ lấy cái đầu nhỏ của cô và hôn một nụ hôn dài, sau khi hôn xong thì hỏi cô: “Em đã nếm được mùi vị của chính mình chưa? Có ngon không?”

Trần Khả Nhân không thể nhịn được nữa mà đấm nhẹ anh một cái, thế nhưng cả cơ thể đều mềm nhũn, sức lực trên tay cũng chẳng được bao nhiêu, dù dùng để gãi ngứa cũng không đủ. Ngay cả giọng nói của cô cũng mềm mại và yêu kiều: “Anh Tống, sao anh lại như thế?”

Tống Hạo Hiên nhíu mày: “Anh sao nào? Anh chỉ chia sẻ thứ tốt với em thôi mà! Em không biết cái miệng nhỏ nhắn bên dưới của em khiến người ta ăn ngon biết bao nhiêu đâu, đến cả mật dịch chảy ra cũng rất…”

Lời nói tiếp theo của anh không thể nói ra, vì Trần Khả Nhân đã sốt ruột đến mức che miệng của anh lại. Chỉ có điều một tên lưu manh lão làng như anh sao có thể bỏ qua, thừa dịp bàn tay bé nhỏ của con gái nhà người ta còn đang che trên môi, anh lại thè lưỡi ra liếm vào lòng bàn tay của người ta. Anh liếm không chỉ ngứa mà còn gợi tình vô cùng, dọa cho Trần Khả Nhân sợ đến mức vội vàng thu tay trở lại.

Tống Hạo Hiên bị phản ứng của cô chọc cho cười ha hả, sau khi cười xong thì anh lại dịu dàng nói với cô: “Anh sẽ cắm vào nhé, nếu có gì không dễ chịu thì hãy nói với anh, được chứ?”

Trần Khả Nhân vô cùng ngoan ngoãn gật đầu. Cô cũng không có ý định nói rằng bản thân chờ đã lâu, cô chỉ kinh ngạc với sự dịu dàng cực kỳ của người đàn ông thôi. Nhưng mà được người khác che chở cẩn thận thỏa đáng như thế thì không có gì không tốt, thậm chí ngay chính bản thân cô cũng không biết thật ra nội tâm cô rất vui khi Tống Hạo Hiên đối xử với cô như thế.

Sau khi Tống Hạo Hiên được sự cho phép của cô thì không chịu đựng nữa, anh đưa côn thịt to lớn của mình tiến vào, phá vỡ tầng tầng lớp lớp thịt mềm mà tiến thẳng vào sâu bên trong, như muốn lấp đầy lấy cô, lại cứ như muốn đâm xuyên người cô, khiến cô vừa mong chờ vừa sợ hãi.

“A ưm…” Trần Khả Nhân rên rỉ một tiếng thật dài, trong âm thanh bao hàm cả sự vui thích lại có thống khổ, không thể phân biệt rõ là vui sướng nhiều hơn hay thống khổ nhiều hơn. Thế nhưng nhiêu đó đủ khiến người đàn ông ấy hoảng sợ, đầu đầy mồ hôi mà ngừng lại.

“Bé ngoan, em khó chịu chỗ nào ư?” Khi Tống Hạo Hiên hỏi câu này, anh còn thở hổn hển hai tiếng rõ to. Anh có phần bội phục bản thân vì vẫn có thể chịu đựng mà dừng lại vào thời điểm mất hồn như vậy.

“A… không phải…” Giọng nói của Trần Khả Nhân vô cùng nhỏ, dường như cô đang cảm thấy ngượng ngùng vô cùng: “Anh, anh Tống có thể tiếp tục… Em muốn, muốn anh mạnh lên thêm một chút…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận