Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ chốc nữa còn muốn… thao em.
****
Nghiêm Miểu Miểu và Trần Âm cầm bản đồ, vô cùng hưng phấn đi thử từng hồ tắm một, Lâm Xán và Ngô Vịnh Tranh tìm một hồ ít người ngâm mình, mặc kệ hai cô gái muốn quậy phá sao thì quậy.
Thỉnh thoảng Lâm Xán lại cầm điện thoại nhắn tin cho Nghiêm Miểu Miểu, tuy rằng cô vẫn ở trong khu suối nước nóng nhưng anh vẫn sợ cô nhiễm lạnh, dặn cô đừng để bị gió tạt, cũng không được tới hồ có nhiều đàn ông, nếu cô không nghe lời tối nay anh sẽ cho cô lên xe về nhà.
Ngô Vịnh Tranh khép hờ hai mắt tựa vào bờ đá bóng loáng ven hồ, nhìn sang ánh mắt bạn tốt lo lắng, liền cười nhạo: “Rốt cục là chọn bạn gái hay là chọn em gái thế, à
không, giống như là có con gái ấy, trải nghiệm sớm việc làm cha à, ha ha ha.”
Lâm Xán nghe mấy câu nói móc của cậu bạn mà lạnh giọng đáp lại: “Còn hơn cậu tìm nữ vương điện hạ.”
Ngô Vịnh Tranh cười toe toét, ưỡn ngực tự hào: “Mình cam tâm tình nguyện mà.”
“Vậy thì cậu đừng có cười mình, bọn mình cũng chỉ tám lạng nửa cân thôi, cậu đừng có tưởng mình không nhìn thấy lúc nãy cậu nhắn tin.”
Ngô Vịnh Tranh nghẹn lời, nở nụ cười quẫn bách: “Ha ha. Hóa ra cậu nhìn thấy rồi.” Sau đó lập tức nói thêm: “Cậu nhanh gửi tin đi, bảo họ nghịch vừa thôi, nhanh nhanh về thôi.”
Lâm Xán liếc mắt: “Cậu tự đi mà nhắn.”
Ngô Vịnh Tranh sờ sờ mũi: “Không được, mình không trị được Trần Âm nhà mình, so ra thì Nghiêm Miểu Miểu nhà cậu ngoan ngoãn nghe lời hơn.”
Cậu thầm nghĩ may mà mình đã dấu bộ áo tắm hai mảnh của Trần Âm đi, chứ nếu cô cứ vậy mặc ra ngoài chắc cậu tức nôn ra máu mất. Hậu quả là cô đá vào chân cậu mấy cái, ra khỏi cửa thì trừng mắt lườm, bây giờ gửi tin cô cũng không thèm nhắn lại, haizz, cậu chẳng quản được cô, ngay từ đầu đã định cô sẽ trèo lên đầu lên cổ cậu giễu võ giương oai.
Ngô Vịnh Tranh vừa buồn bực nhưng cũng thấy may mắn, may mắn là tiểu tiên nữ mà anh yêu thương bao năm cuối cùng cũng ngả vào lòng anh, anh vui lòng nguyện ý để cô tác quai tác quái, tự nguyện cưng chiều cô vô pháp vô thiên.
Lâm Xán nhìn đồng hồ thấy đã sắp 5h, nghĩ rằng bé mập nhà mình chắc chơi đủ rồi, liền gọi điện cho cô, mãi mới có người bắt máy, âm thanh vọng lại vô cùng vui vẻ hưng phấn: “Xán Xán, có chuyện gì thế?”
“Chơi xong chưa?”
“À… chưa đâu. Vẫn còn một hồ nữa em chưa tắm thử.”
Mặc kệ cô nũng nịu khóc lóc, anh lạnh lùng: “Em đang ở đâu? Anh tới chỗ em.”
Nghiêm Miểu Miểu ô ô giả khóc: “Ưm… Em ở hồ Trà Hương.”
“Chờ anh 5 phút.” Nói xong Lâm Xán liền cúp máy.
Nghiêm Miểu Miểu quay sang khóc với Trần Âm: “Lão quản gia nhà mình muốn tới bắt mình về.”
Trần Âm khinh bỉ liếc nhìn cô, vẻ mặt cậu quá kém cỏi: “Ai bảo cậu là bánh bao mềm đáng yêu nên mới bị Lâm Xán nhà cậu ăn sạch sẽ như thế.”
Nghiêm Miểu Miểu chu miệng hừ một tiếng, chế nhạo đáp trả: “Bái phục Âm Âm nữ vương, Âm Âm nữ vương uy vũ.”
Nói xong hắt nước vào người Trần Âm rồi chạy nhanh bỏ trốn.
Trần Âm đang hơi hếch mặt cao ngạo bị Nghiêm Miểu Miểu té nước, liền tức giận: “A, Nghiêm Miểu Miểu, bánh bao nhà cậu dám đánh lén mình.”
Trần Âm đuổi theo hất nước vào cô, hai cô bé la hét chói tai đùa giỡn, huyên náo ướt đẫm cả người.
Khi Lâm Xán bước vào thì thấy bé mập nhà anh đang kêu la thảm thiết bị Trần Âm giữ lại, cô nhìn thấy anh thì cuống quýt hô to: “Xán Xán, mau tới giúp em.”
Lâm Xán không tiện đi lại chỗ Trần Âm, anh liếc mắt sang Ngô Vịnh Tranh, thế mà cậu ta đứng bên cạnh cổ vũ Trần Âm: “Âm Âm nhà chúng ta lợi hại quá.”
Lâm Xán nhất thời nổi giận, một cước đạp Ngô Vịnh Tranh xuống nước.
“Sakk, Lâm Xán, tự nhiên cậu lại đá mình?”
Ngô Vịnh Tranh ngã xuống hồ bị uống vài ngụm nước liền quay sang mắng Lâm Χán.
Trần Âm thấy bạn trai mình bị Lâm Xán bắt nạt, cô liền siết chặt Nghiêm Miểu Miểu hơn, khiến Miểu Miểu chấp chới: “Ô ô… Xán Xán ca ca… tới cứu em mau lên.”
Lâm Xán biết Trần Âm chỉ đang đùa chứ không làm gì mạnh tay với Nghiêm Miểu Miểu, thế nhưng khi nghe tiếng khóc mềm nhũn của bé mập thì anh lại đau lòng, bước xuống hồ đi về phía Nghiêm Miểu Miểu.
Ngô Vịnh Tranh chặn anh lại, hắt nước vào người anh, cả hai đứng ở một chỗ té nước vào nhau.
Nghiêm Miểu Miểu cù vào thắt lưng Trần Âm, Trần Âm sợ nhột nên buông tay ra ôm bụng cười, bé mập nhờ vậy có thể giãy khỏi vòng tay nữ vương chạy về phía sau lưng Lâm Xán cáo trạng: “Xán Xán ca ca, mau giúp em đánh bại hai người họ.”
Trần Âm cười đến nhũn người, dựa vào cơ thể Ngô Vịnh Tranh: “Ngốc tử, bọn mình cùng nhau trị tội hai tên kia.”
Bốn người cười hét chói tai trêu đùa nhau, may mà hồ này không có ai, không thì chắc cả bọn sẽ bị mắng mất.
Mọi người chơi tới mệt phờ, sau đó cùng nhau về khách sạn ăn tối, Nghiêm Miểu Miểu vừa đói vừa mệt nên nũng nịu đòi Lâm Xán bế mình, cuối cùng anh đành cõng cô về.
Ăn tối xong ai về phòng nấy, tắm rửa sạch sẽ Nghiêm Miểu Miểu nằm lên đùi Lâm Xán để anh sấy tóc cho cô,
chơi cả ngày mệt nhừ người, bây giờ được ngón tay của anh lùa vào tóc ấn xuống da đầu, gió nóng phả vào gáy, cô vô cùng thoải mái úp mặt vào bụng trần của anh, cọ cọ vào làn da lành lạnh.
Nhưng rồi nơi khuôn mặt cô áp xuống lại dần dần cứng lên, cách lớp quần lót dán vào mặt cô, cô quay đầu cúi xuống hôn nó, mềm mại oán trách: “Điểu huynh của Xán Xán sao lại đứng dậy thế này, chọc vào mặt em khó chịu lắm.”
Lâm Xán thấp giọng dụ dỗ: “Miểu Miểu ngoan, cầm lấy nó, chăm sóc nó một chút nào.”
Từ lúc ôn thi cuối kỳ tới giờ là hơn một tháng trời họ không làm tình, anh cũng nhẫn nhịn tới khó chịu rồi.
Nghiêm Miểu Miểu kéo quần lót của anh xuống liền bị cây kiếm thịt đánh vào mũi, khuôn mặt cô đối diện với nó, hơi chu miệng ra là có thể hôn lên chiều dài của anh.
Nghiêm Miểu Miểu mếu máo tố cáo với Lâm Xán: “Ai ui, điểu huynh đánh em.”
Lâm Xán xoa xoa chóp mũi đang đỏ lên của cô: “Chờ chốc nữa còn muốn thao em nữa cơ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận