Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự khác biệt dịu dàng

“Tạ… tạ ơn phu chủ.” Nàng giật mình đón lấy chén trà.
Nàng thật sự rất khát nên uống một hơi hết sạch. Đây là trà nhài, hơi ngọt một chút, cực kỳ giải khát.
Từ khi Khương Vãn Ly trở thành thiếp của Quân Đình, thái độ của Quân Đình đối với nàng đã tốt hơn nhiều. Mặc dù hắn vẫn nghiêm mặt suốt ngày nhưng không còn tàn bạo như xưa nữa, so với thái độ hắn đối xử với các tù binh khác thì cách đối xử với nàng đã ôn hòa lắm rồi. Khi phạt nàng hắn cũng khống chế lực, không còn động chút là ra máu nữa, quá lắm cũng chỉ hơi sưng đỏ mà thôi, chẳng mấy chốc lại khôi phục như thường.
Nên Khương Vãn Ly cũng to gan hơn một chút. Trước kia nàng không dám chủ động nói chuyện với Vương, bây giờ Quân Đình đối xử tốt với nàng hơn nhiều thêm lòng tò mò thúc đẩy khiến nàng dám lên tiếng hỏi han hắn.
“Phu chủ, chúng ta đang đi đâu đây?” Mỹ nhân nâng mặt lên, đôi mắt hạnh dịu dàng linh động khẽ nhìn khuôn mặt tuấn dật.
“Thiên Khải Thành, mai là đến rồi.” Hắn buông chén trà trong tay ra, vươn tay kéo mỹ nhân mềm mại không xương vào lòng, nói khẽ.
Quân Đình đã từng không xem nữ nô là người, cũng chưa từng cưới thê nạp thiếp, vậy nên rất mất kiên nhẫn với nữ nhân. Thế nhưng từ khi đưa Khương Vãn Ly lên làm thiếp, Quân Đình đã kiên nhẫn hơn nhiều, cũng được Lăng Hà “can gián” nên biết nhẫn nại mà dỗ dành nữ nhân của mình.
Cách lớp áo bào, Khương Vãn Ly dán khuôn mặt mềm mại yêu kiều lên lồng ngực rắn chắc, cảm nhận được đôi cánh tay mạnh mẽ vòng qua ôm lấy mình, nghe giọng nam nhân cực kỳ quyến rũ, đầy sự nam tính trầm trầm nói.
“… Thiên Khải Thành ở bên cảnh Nam Vực, cách Bắc Cảnh không xa, tường thành rộng gấp đôi Phong Thành…”
Nam Vực Vương bình thường tích chữ như vàng, không bao giờ chịu giải đáp thắc mắc cho người khác giờ đây lại không có vẻ gì là mất kiên nhẫn.
“… Ở chợ nơi đó có rất nhiều thương nhân Nam Vực và Bắc Cảnh tới lui. Nếu Ly Nhi ngoan thì đợi bản vương dẹp thành xong sẽ đưa ngươi đi một vòng.”
Khương Vãn Ly tự biết mình đã thành nô lệ của Quân Đình, ngày nào cũng cởi trần cởi truồng chờ được hầu hạ Quân Đình. Trên đường đi qua rất nhiều thành bang nhưng chưa từng ra ngoài đi dạo bao giờ.
Thấy Quân Đình bảo muốn đưa mình dạo chợ phiên, nàng vô cùng vui vẻ, như một con thú nhỏ nhô ra khỏi lòng nam nhân, ba hoa: “Ly Nhi sẽ ngoan, phu chủ đưa Ly Nhi đi chợ đi, được không ạ?”
Lần đầu thấy nữ nhân làm nũng khiến Quân Đình cứng đờ người, không biết phải làm sao. Mặc dù Khương Vãn Ly ngoan ngoãn vâng lời nhưng thường như một con rối tinh xảo, đẹp thì đẹp đó nhưng lại thiếu chút sức sống. Quân Đình từng thích nàng nhất ở chỗ là ngoan ngoãn nghe lời, thế nhưng giờ đây thấy nàng mở to đôi mắt mong đợi, dịu giọng hỏi hắn, tự dưng lòng hắn dâng lên niềm vui trước giờ chưa từng có.
Nữ nhân hoạt bát một chút cũng không tệ.
Hắn cong môi lên, nói: “Được thôi.”
Đội quân đặt đồn trú cách thành Thiên Khải năm mươi dặm, Khương Vãn Ly quấn chăn màu trắng, chỉ để lộ khuôn mặt tinh xảo, được Quân Đình bế xuống xe ngựa, đưa vào lều vua.
Dù sao Quân Đình cũng là Vương của Nam Vực quốc, là một thống soái quân đội, hắn cần thương thảo kế hoạch tác chiến ngày mai với các thuộc hạ nên sau khi đưa nữ nhân đã bị quấn thành kén lên giường rồi đi ngay.
Nàng ngồi thẳng dậy, chăn trắng trượt khỏi cơ thể nõn nà, rơi xuống giường. Đôi vú sữa mới bị nặn bóp không có gì che chắn, căng to như cặp bóng da tròn trịa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận