Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò chơi dưới gầm bàn
Chu Đại đặt ly rượu xuống. Anh nhìn cô, ánh mắt không rõ cảm xúc. “Em nhất định phải có nó?”
“Phải.” Hứa Khả đáp, không chút do dự.
Anh trầm ngâm. “Em ngủ với tôi… chỉ vì muốn thứ này?”
Hứa Khả cười khẩy, một nụ cười không hợp với lứa tuổi. “Chú nghĩ sao cũng được. Chúng ta trao đổi sòng phẳng. Chú có được cơ thể cháu, cháu có được thứ cháu muốn. Không phải quá hời sao?”
Chu Đại nhíu mày. Anh không thích cảm giác bị lợi dụng, dù rằng anh cũng đang “lợi dụng” cô.
“Ăn cơm đi.” Anh lảng sang chuyện khác.
Hứa Khả biết anh ta đang né tránh. Được thôi. Cô nhếch mép. Cô đã có vũ khí mới, và cô sẽ sử dụng nó.
Cô cúi xuống, giả vờ làm rơi chiếc khăn ăn. Dưới gầm bàn, cô nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc giày cao gót. Bàn chân trần, nhỏ nhắn, trắng nõn, bắt đầu hành trình của nó.
Cô lướt nhẹ qua ống quần anh. Anh khựng lại.
Cô tiếp tục, bàn chân trườn lên cao hơn, dọc theo bắp chân rắn chắc của anh.
“Chú sao thế? Mặt đỏ vậy?” Cô ngước lên, đôi mắt trong veo, ngây thơ hỏi.
Chu Đại hắng giọng. “Không có gì. Hơi nóng.”
Bàn chân cô đã tìm đến đầu gối. Cô dừng lại, dùng ngón chân cái khẽ cọ xát vào mặt trong của đùi anh. Đó là nơi nhạy cảm.
Chu Đại siết chặt chiếc nĩa trong tay.
“Nóng thật à?” Hứa Khả vẫn cười. “Vậy để cháu giúp chú ‘mát’ hơn nhé.”
Ngón chân cô táo tợn trượt cao hơn nữa, hướng thẳng đến mục tiêu. Nó chạm vào lớp vải quần ngay tại đũng. Và cô cảm nhận được nó. Con quái vật hôm qua vừa mới tàn phá cô, giờ đây lại đang rục rịch tỉnh giấc.
Nó cứng lên rất nhanh, ngay dưới sự trêu chọc của ngón chân cô.
“Hứa Khả!” Anh rít lên qua kẽ răng, giọng trầm thấp đầy cảnh cáo.
“Dạ?” Cô nghiêng đầu, “Chú gọi cháu?”
Ngón chân cô bắt đầu di chuyển, cọ xát, nhấn nhá, chơi đùa với cự vật đang gồng cứng của anh. Cô có thể cảm nhận rõ ràng nó đang giật nảy lên, phồng to đến mức muốn xé rách lớp vải.
Chu Đại cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng mồ hôi trên trán anh đã lấm tấm. Anh khó chịu dịch người.
“Chú đừng cử động,” cô thì thầm, “Người ta nhìn thấy bây giờ.”
Anh trừng mắt nhìn cô. Con mèo con hôm qua còn run rẩy dưới thân anh, hôm nay đã biết giương móng vuốt. Anh vừa tức giận, vừa… hưng phấn đến phát điên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận