Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Những Vị Khách Không Mời
Cô gái đã mệt lả, không muốn động đậy, mặc cho người đàn ông dời qua dời lại. Ý thức của cô cũng không phải rất tỉnh táo. Đợi đến khi bên tai vang lên tiếng bước chân xa lạ, cô mới biết mình đã bị anh ôm ra ngoài sân. Dưới gốc cây dại um tùm trước sân nhà, nền đất bằng phẳng đã được dọn dẹp đâu vào đấy. Tán lá vươn ra, vây quanh thành một vòng bóng mát.
Cái viện nhỏ yên tĩnh, có chút bừa bộn sau cơn mưa. Tiếng bước chân đi tới đi lui của người đàn ông vang vọng bên tai. Anh đang dọn dẹp đống lá cây khô bị gió thổi tán loạn. Bên cạnh anh, có người đang nói chuyện không ngừng.
“Anh Chiêu Hàn, đây là quả mơ được trồng trong sân nhà chúng em. Ngọt lắm đấy! Cha em nói, dạo này đã làm phiền anh giúp nhà chúng em bán thảo dược, nên bảo em và chị gái mang tặng cho anh mấy quả để anh ăn thử…” Bạch Trì chạy trước chạy sau, giúp Trần Chiêu Hàn nhặt nhạnh mấy nhánh cây gãy. Trong miệng cậu ta líu ra líu rít mãi không ngừng.
Cậu bé vừa vào cửa đã nhìn thấy dưới gốc cây có một người phụ nữ. Chỉ một cái bóng lưng mảnh khảnh nằm nghiêng thôi, vậy mà cũng thấy đẹp mắt vô cùng. Hoàn toàn không giống các cô gái vai to, chân thô ở trong cái núi này. Ánh mắt hiếu kỳ của cậu ta bỗng dưng bị bóng lưng cao lớn đang đi trước mặt chặn lại. Cậu bé ngẩng đầu lên, lập tức cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Cậu ta vội vã cúi thấp đầu. Sườn mặt của anh Chiêu Hàn sao mà nghiêm túc thế! Chị gái ở phía sau giật giật góc áo của cậu, Bạch Trì càng không dám ngẩng đầu lên. Trên đời này, có quá nhiều thứ cậu muốn nhìn nhưng lại không dám nhìn. Ví dụ như, mẹ cậu đã sinh ra cậu từ đâu? Chị gái thì không cho cậu hỏi, còn cha cậu thì hễ thấy cậu hỏi là đánh cậu một lần.
Bạch Thanh Thanh không thèm giúp đỡ. Cô ta biết rõ Trần Chiêu Hàn không muốn nhìn thấy mình, nên cô ta cũng không cần phải chuốc thêm sự ghét bỏ. Cô ta an phận ngồi xuống cái bàn đá ở bên cạnh, một tay chống cằm, đợi cho Từ Tư Nhan tỉnh lại. Cô ta là con gái của thôn trưởng, lớn lên xinh đẹp, quyến rũ, là một đóa hoa của cả cái thôn này. Có biết bao nhiêu chàng trai trẻ trong thôn tranh nhau muốn cưới cô ta làm vợ. Tuy nhiên, từ lâu cha cô ta đã lập ra một quy tắc: con rể tương lai bắt buộc phải săn được một con sói hoang về làm sính lễ. Vốn dĩ, cô ta cho rằng người đó chắc chắn là Trần Chiêu Hàn. Nhưng anh cứ rề rà, bất động, không chịu ngỏ lời. Điều đó dẫn đến chuyện xảy ra sau này, khiến cô ta không thể lường trước được. Nhưng nghĩ kỹ lại thì, anh thật sự ghét cô ta đến vậy sao?
Đối với việc người phụ nữ này đột nhiên xuất hiện trong nhà anh, cô ta cảm thấy có phải mình nên đưa ra một gợi ý, bảo cô ta cút đi hay không. Tưởng rằng anh Chiêu Hàn là đàn ông trong núi sâu, chưa từng thấy qua phụ nữ đẹp chắc? Thật đúng là không biết xấu hổ! Bạch Trì không biết đó là tiếng rên rỉ trên giường, nhưng cô ta thì biết.
Cô ta biết rõ gã đàn ông đó hoang dã và mạnh mẽ đến mức nào. Bản thân cô ta, dẻo dai là thế, còn chưa chắc đã chịu nổi. Một kiểu phụ nữ bé nhỏ, yêu kiều, mỏng manh như thế này, làm sao có thể chịu đựng được sự giày vò của anh ta? Đàn ông khi kiếm vợ để sống qua ngày, người thông minh đều sẽ chọn một người như cô ta, chứ không phải một con búp bê sứ thế này.
Không khí sau cơn mưa thật mát lạnh, sảng khoái. Từ Tư Nhan thật ra đã tỉnh từ lâu. Cô nhắm mắt, buồn chán gẩy gẩy tấm thảm bông đang đắp trên người mình. Vành tai trắng nõn của cô hơi vểnh lên, nghe ngóng động tĩnh trong sân. Chủ yếu là cô nghe tiếng bước chân của Trần Chiêu Hàn. Cô cảm thấy, bước chân của anh vô cùng vững vàng, đầy khí chất, nghe như có một loại cảm giác an toàn không thể giải thích được. Thật lâu sau, cái ánh mắt như thiêu như đốt ở sau lưng cuối cùng cũng khiến cô cảm thấy có một chút không chịu nổi. Nếu như cô có chuẩn bị trước, cũng không đến nỗi có khách đến nhà mà mình còn phải giả vờ ngủ say như thế này. Cô đang không biết nên làm thế nào để khéo léo tỉnh dậy, rồi chào hỏi với khách của anh như không có chuyện gì, thì chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh. “A Trì, có chuyện gì, em cứ trực tiếp nói thẳng đi.” Trần Chiêu Hàn đi đến, ngồi xuống ngay cái ghế đối diện Bạch Thanh Thanh, vừa vặn ngăn cản tầm mắt của cô ta. Anh ngồi ở sau lưng Tư Tư Nhan, bàn tay vươn đến, nắm lấy ngón tay cô đang giấu dưới tấm thảm bông, rồi nhéo nhẹ một cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận