Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày diễn ra đại hội thể thao, trời đẹp đến lạ thường, mây cao gió nhẹ. Trì Dao không phải đi làm, nhưng lại bất ngờ thức dậy rất sớm. Cô nằm trên giường, mắt dán lên trần nhà, trùm chăn kín đầu cố ngủ nướng thêm một giấc, nhưng làm thế nào cũng không ngủ lại được.

Giờ này, chắc Giang Diễm đã đi rồi. Sân vận động của Đại học A nằm tách biệt, gần khu sân golf ngoại ô, cách nơi này khá xa. Muốn đến đúng giờ, chắc chắn phải đi từ sớm. Trì Dao đã từng đến đó học đánh golf hai lần. Vé vào là do khách hàng tặng ba cô, lòng vòng một hồi cuối cùng lại rơi vào tay Trì Dao. Đáng tiếc, cô chỉ có chút hứng thú với tennis, còn với môn thể thao quý tộc này, cô thật sự không có năng khiếu, đi được hai lần cũng lười quay lại.

Ánh đèn trong phòng tắm dịu nhẹ. Trì Dao cẩn thận rửa mặt, ngắm mình trong gương một lát, rồi bỗng nhiên cúi sát lại, phát hiện trên mặt có thêm ba đốm tàn nhang mờ mờ. Làn da của Trì Dao giống Trì phu nhân, trắng nõn, mịn màng, nhưng tàn nhang lại là vấn đề nan giải từ thời sinh viên. Trước đây cô còn thấy chúng đáng yêu, giờ chỉ thấy phiền.

Thật ra, lúc này cô không nên ở nhà. Kỳ nghỉ này không phải tự nhiên mà có. Mấy ngày trước, Trì Dao đã đặc biệt đổi ca trực với Diêu Mẫn Mẫn. Diêu Mẫn Mẫn còn tò mò hỏi cô có việc gì bận, cô lại chẳng biết trả lời sao, bởi chính cô cũng không rõ vì sao mình lại muốn đổi lịch nghỉ.

Mãi đến mười giờ, Trương Nhất Minh gọi điện tới, hỏi cô buổi chiều có rảnh không.

Trì Dao vừa ăn sáng xong, cô bật loa ngoài, giả vờ không biết gì: “Có chuyện gì thế?”

Quả nhiên, Trương Nhất Minh nhắc tới đại hội thể thao.

“Cũng không phải việc gì to tát, nếu em rảnh thì có thể đến xem.”

Trì Dao hơi do dự. Cô đáp: “Ừm, vậy anh gửi định vị cho tôi đi.”

Trương Nhất Minh đề nghị đến đón, nhưng Trì Dao từ chối. Cô tự lái xe đến, hắn đã đứng ở cửa sân vận động chờ cô.

Trì Dao hạ cửa kính xe. Hôm nay, Trương Nhất Minh mặc một bộ đồ thể thao, ngực đeo huy hiệu của trường, trông năng động và ưa nhìn hơn hẳn vẻ nghiêm túc thường ngày.

“Hết chỗ đỗ xe rồi đúng không?”

“Không sao, anh vừa thấy có chỗ trống. Đi theo anh.”

Trì Dao gật đầu, lái xe theo chỉ dẫn của hắn. Lúc xuống xe, thấy Trương Nhất Minh sững sờ nhìn mình, cô khó hiểu: “Sao thế?”

Hôm nay Trì Dao ăn mặc rất thoải mái. Áo khoác dày, bên trong là áo hoodie màu xanh xám, trùng hợp thay, lại cùng màu với bộ đồ của Trương Nhất Minh.

Hắn ngại nói, chỉ cười cười: “Không có gì.”

Trì Dao có chút lơ đãng nên không để ý đến hành động nhỏ này: “Đại hội thể thao tổ chức trong hai ngày à?”

“Đúng vậy.”

“Chiều nay thi môn gì?”

Trương Nhất Minh trả lời rành rọt. Trì Dao để tâm nghe thấy có mục “Chạy 1000m nam”, nhưng cô không lên tiếng. Nghe đến cuối cùng vẫn không thấy chạy tiếp sức, cô mới hỏi: “Hôm nay không thi chạy tiếp sức à?”

“Tiếp sức là ngày mai, buổi chiều sẽ là chung kết.”

Nghe vậy, Trì Dao mới hiểu, hôm nay Giang Diễm có lẽ muốn thắng cược bằng hạng nhất 1000m.

Trương Nhất Minh không dẫn Trì Dao lên khán đài. Trời vẫn còn nắng, hắn đưa cô đến một lều che mới dựng, rất gần sân thi đấu, lại có thể tránh nắng. Trì Dao cởi áo khoác, chọn một chiếc ghế dựa ngồi xuống. Xung quanh ai cũng vội vàng nên không mấy người chú ý tới cô. Trì Dao gật đầu mỉm cười chào hỏi qua loa, rồi dồn toàn bộ sự chú ý vào sân đấu cách đó không xa.

Đã lâu lắm rồi cô không tham gia một đại hội thể thao nào náo nhiệt thế này. Sức sống thanh xuân phơi phới ở khắp mọi nơi. Tiếng hò reo, tiếng cười nói, tiếng súng hiệu lệnh… Mọi thứ đều căng tràn nhựa sống. Bệnh viện cũng từng tổ chức, nhưng không khí hoàn toàn khác, mọi người tham gia chủ yếu vì phong trào, mệt mỏi và nặng nề.

Trì Dao xem đến mê mẩn. Khi Trương Nhất Minh quay lại, hắn bắt gặp ngay gương mặt chuyên chú của cô. Hôm nay cô không trang điểm, gương mặt nhỏ nhắn sạch sẽ, lông mày thanh tú, môi hồng răng trắng, cười rộ lên vô cùng xinh đẹp.

Trương Nhất Minh nghĩ lại sự chủ động gần đây của mình, chẳng những không làm mối quan hệ tiến triển, mà còn khiến cô mất hết hứng thú trò chuyện. Hắn đã rất chán nản, chỉ là thử ngỏ lời mời, không ngờ hôm nay cô lại đồng ý đến.

“Trì Dao.”

Cô nghiêng đầu: “Sao thế?”

“Uống nước đi.”

“Cảm ơn.” Trì Dao nhận lấy ly nước. Trương Nhất Minh tìm đề tài: “Một lát nữa là đến phần thi chạy 1000 mét của nam rồi.”

“Nhanh vậy sao?”

Trì Dao ngồi ở vị trí khá gần vạch xuất phát. Cô nhìn qua, thấy một nhóm nam sinh đang làm thủ tục. Không biết là do cô chỉ chăm chăm tìm kiếm người nào đó, hay là vì người kia thật sự quá nổi bật, Trì Dao chỉ liếc mắt một cái đã tìm thấy Giang Diễm.

Số báo danh của hắn là số 8.

Nhân vật chính đang khởi động cổ, bên cạnh còn có mấy nữ sinh ríu rít nói gì đó.

Lại có người đến gọi Trương Nhất Minh, hắn đành nói với Trì Dao: “Em cứ ở đây xem nhé, tôi đi một lát sẽ về.”

Trì Dao đồng ý. Trương Nhất Minh vừa đi, cô liền lấy điện thoại ra, phân vân không biết có nên nhắn tin cho Giang Diễm hay không. Nhưng có lẽ bây giờ hắn không tiện trả lời.

Trong lúc cô còn đang rối rắm, các nam sinh đã vào vị trí chuẩn bị.

Tiếng súng vang lên.

Trì Dao vội đứng bật dậy, tầm mắt nôn nóng dõi theo chiếc áo đỏ số 8 trên đường chạy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận