Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Nọc Độc Ghen Tuông
Câu nói vạch trần trần trụi của Trình Dư tựa như một quả bom dội thẳng vào hành lang vắng lặng. Đen đủi thay, nó đã lọt trọn vẹn vào màng nhĩ của con rắn độc Mục Tử Yên đang lén lút nấp sát góc khuất sau cánh cửa. Đôi mắt ả trợn trừng sòng sọc, hằn lên những tia máu đỏ quạch vì kinh hãi. Hai bàn tay ả bấu chặt vào mép tường đến mức móng tay tứa máu. “Lâm Nhạc… con khốn đó thế mà lại bị Mộ Thần nện cho ễnh bụng có con sao?!”
Lâm Nhạc đứng chết trân, quay phắt lại trừng mắt nhìn Trình Dư với vẻ mặt hoang mang tột độ. Làm sao… làm sao anh ta lại biết được bí mật động trời này? Rõ ràng ngoài cô bạn thân sống chết Phùng Lệ Quân, cô chưa từng cạy răng hở môi với bất kỳ ai! “Trợ lý Trình, anh bớt cái thói ăn ốc nói mò, suy diễn lung tung đi! Kẻo người khác nghe được lại rêu rao những lời dơ bẩn. Hai đứa trẻ là máu mủ do tôi đẻ ra, không dính dáng một sợi lông nào đến cái tên chủ tịch của anh cả! Nếu anh cố tình chặn tôi lại chỉ để phun ra mấy lời vớ vẩn rác rưởi này, thì tôi chả có hứng thú nghe thêm nửa chữ đâu!”
Nói rồi, Lâm Nhạc hằm hằm vung tay quay lưng bỏ đi một mạch. Trình Dư vươn tay muốn níu cô lại nhưng lại thôi. Anh chép miệng. Xem ra cái nút thắt giữa hai con người cố chấp này cứng như đá tảng, đành phải tìm cơ hội chuốc say để họ tự lột trần nhau trên giường mà giải quyết ân oán vậy. Trình Dư vừa khuất bóng, Mục Tử Yên mới từ từ trườn ra khỏi góc tường u tối. Gương mặt ả méo mó, nhăn nhúm lại vì đố kỵ và thù hận. “Hóa ra sau đêm thác loạn đó, con đĩ Lâm Nhạc đã dính bầu! Thật tức hộc máu mà! Mình trăm mưu ngàn kế lừa gạt Mộ Thần, lại đéo ngờ bị con ranh con đó nẫng tay trên, hớt trọn giống nòi của anh ấy. Không được! Tuyệt đối không thể để sự tồn tại của con đĩ đó và hai đứa tạp chủng kia cướp mất cái ngai vàng Mộ phu nhân và cây dương vật của Mộ Thần! Nếu không nhanh chóng giở trò ép anh ấy lên giường kết hôn, rủi anh ấy điều tra ra cái đêm rên rỉ dưới thân anh ấy là con đĩ đó chứ không phải mình, thì anh ấy sẽ xé xác mình mất! Mày muốn cướp đồ của tao à? Đừng hòng!” Ả lầm bầm chửi rủa, móng tay cắm phập vào da thịt.
Tối đó, lết tấm thân mệt mỏi rã rời về căn hộ, Lâm Nhạc ôm chầm lấy hai cục cưng, cố tìm chút bình yên xoa dịu cõi lòng bão tố. Lời chất vấn sắc lẻm của Trình Dư ban sáng cứa vỡ từng nơ-ron thần kinh của cô. Anh ta đã đánh hơi được, liệu có méc lại với Mộ Thần không? Nếu ngài chủ tịch bá đạo kia biết cô lén lút thụ thai giống loài của anh, anh sẽ dùng quyền lực tước đoạt hai đứa bé khỏi tay cô mất! Cô sợ hãi, bồn chồn đến mức ruột gan như lửa đốt. Bằng mọi giá, cô phải gồng mình hoàn thiện xong bản vẽ chết tiệt kia để chuồn khỏi cái thành phố độc hại này.
Đầu óc mông lung lơ lửng trên mây, trong lúc thái thức ăn, một phút lơ đễnh, lưỡi dao bén ngót trượt thẳng vào ngón tay Lâm Nhạc. Máu tươi trào ra đỏ thẫm. “Á!” Cô kêu lên. Thấy mẹ bị thương, Lâm Kỳ và Lâm An hốt hoảng vứt đồ chơi, cuống cuồng chạy vọt tới. Thấy vết cắt sâu hoắm máu chảy ròng ròng, tiểu Kỳ nhíu chặt đôi mày, ra dáng đàn ông quát: “Mẹ bị thương nặng rồi, vứt dao xuống! Để con xử lý vết thương cho mẹ. Tiểu An, vác hộp cứu thương ra đây nhanh!” “Vâng ạ!” Lâm Nhạc gượng cười rơm rớm: “Mẹ không sao đâu, xước xát nhỏ xíu thôi mà.” “Mẹ cứ cứng đầu! Để con sát trùng ngay.”
Nhìn từng cử chỉ ân cần, nâng niu ngón tay mình cẩn trọng của cậu nhóc sáu tuổi, khóe mắt Lâm Nhạc đỏ hoe. Con trai cô lớn thật rồi. Nhưng khốn nạn thay, bóng dáng ân cần, lạnh lùng bá đạo này lại chồng lấp hoàn hảo lên hình ảnh của Mộ Thần năm xưa. Hồi đó, mỗi lần cô ham chơi tự làm xước da chảy máu, anh cũng dịu dàng, ôn nhu ôm cô vào lòng, xót xa bôi từng giọt thuốc như thể cô là trân bảo vô giá. Hình ảnh nam tính, hơi thở bạc hà của anh đã in hằn sâu vào da thịt, vào tâm trí cô không cách nào gột rửa nổi. Vậy mà cái miệng độc địa của anh lúc nào cũng chỉ thốt ra hai chữ “chú cháu”. Anh ta chưa từng có tia nhục dục, khát khao nam nữ nào với cô sao?
“Ngón tay mẹ rách thế này đụng nước là toang đấy. Hôm nay mẹ con mình đi ăn nhà hàng sang chảnh đi!” Lâm Kỳ chốt đơn. “Tuyệt vời ông mặt trời! Tiểu An giơ cả hai tay đồng ý! Mẹ đi ăn ngon đi mẹ!” “Thôi được rồi, hai cục nợ. Mẹ thay đồ rồi chúng ta đi quẩy.”
Tiểu An nhảy cẫng lên ăn mừng, lăng xăng chạy vọt vào phòng. Lợi dụng lúc không ai để ý, cô nhóc lôi điện thoại ra, bấm thoăn thoắt nhắn tin cấp báo cho Mộ Thần: “Chú Mộ đẹp trai ơi, tay mẹ cháu bị dao chém đứt thịt bê bết máu rồi, đau đến mức không làm ăn gì được. Mẹ đang phải lết xác đưa bọn cháu ra ngoài nhà hàng ăn đây. Chú có định xách mông đi hộ tống chăm sóc mẹ cháu không thì bảo?”
Nhận được dòng tin nhắn sặc mùi máu me của Lâm An, ruột gan Mộ Thần như bị ai đem vắt chanh. Trái tim anh thắt lại lo lắng tột độ. Hồi xưa trầy xước tí xíu đã nhõng nhẽo đòi anh bế hôn dỗ dành, giờ đứt tay tứa máu thế kia chắc đang đau đớn tủi thân khóc lóc thảm thiết lắm. “Phải phi đến xem Nhạc Nhạc của mình thế nào mới được!” Anh ném toẹt tập tài liệu, lao xuống hầm lấy xe, phóng như điên theo định vị GPS mà Tiểu An cung cấp, đạp ga lao thẳng đến nhà hàng sang trọng. Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mắt anh là cảnh ba mẹ con đang quây quần, cười đùa khúc khích. Nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên, trong trẻo rực sáng trên gương mặt Lâm Nhạc. Nụ cười ấy… đã bảy năm rồi anh khao khát đến mòn mỏi mới được thấy lại. Hóa ra cô vẫn xinh đẹp, vẫn quyến rũ cướp đoạt hồn phách anh như ngày nào. Ngọn lửa tình nóng bỏng cháy rực trong lồng ngực, khóe môi Mộ Thần cong lên một nụ cười tà mị, anh đút tay túi quần, chầm chậm sải bước tiến về phía bàn ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận