Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cười mà không nói, nếu vết thương trên người bị bọn họ nhìn thấy, không chừng họ liền nhảy dựng tại chỗ nhanh chống báo án.

Xe bỗng nhiên dừng lại, giáo sư nhìn bên ngoài hỏi, “Sao lại dừng?”

“Sao lại thế này, phía trước có biển cấm, cấm thông hành.”

Cô giáo quay cửa kính xe xuống, đẩy kính lão, híp mắt nhìn ra bên ngoài, “Không phải tôi đã cùng người ta nói qua hôm nay sẽ đến đây xem rồi sao? Trực tiếp đổi đường , phía nam có một đường nhỏ.”

“Vâng!”

Đường núi gập ghềnh hố lớn hố nhỏ, cả người đều lắc lư qua trái đong đưa sang phải, buộc chặt đai an toàn cũng vô cùng kinh hồn táng đảm, hai bên đều là vực sâu, xe chạy từ từ lấy an toàn là chính, nhưng cuối cùng vẫn phải đem xe ngừng ở nửa đường, bởi vì phía trước thật sự không còn đường để lên rồi.

Năm người dọn thiết bị đi bộ lên núi, thường thường dừng lại kiểm tra chung quanh, cô cầm camera chụp ảnh côn trùng gây hại trên cây , muốn nhìn qua phía giáo sư, đáng tiếc một vài cây cổ thụ đã che chắn tầm mắt.

“Những loại côn trùng này nếu không tìm cách diệt trừ, thì cây trên ngọn núi này sẽ gặp họa.”

“Học tỷ.”

Cô quay đầu, thấy cậu ta chỉ vào một cái hộp màu đen trồi lên trên mặt đất , “Đây là cái gì?”

Những người chung quanh đều quay đầu, cô nhặt một nhành cây trên mặt đất đi qua, vẫy tay để đàn em đi về phía mình, học đệ kia nghe lời chạy tới bên người cô.

Nắm nhánh cây dùng sức chọc mạnh, bỗng nhiên –phị— một tiếng nổ mạnh, đống đất chung quanh trong nháy mắt liền bắn lên cao mấy mét , vài người phát ra tiếng thét chói tai kinh hách ,cũng may thứ này lực sát thương không lớn.

“Sao lại thế này? Ai ở chỗ này chôn bọc phá vậy!” giáo sư tức giận bước tập tễnh đi qua xem, “không phải tôi đã nói , cây ở đây không thể động vào sao! Bây giờ bị tàn phá như vậy thì làm sao phụ hồi đây .”

“Học…… Học tỷ, đó là thứ gì vậy, nổ thật mạnh a?”

“Chuyên môn dùng để nổ chết cây, dùng để nhổ tận gốc , bất quá dùng ở chỗ này, xem như vô dụng, cậu cẩn thận một chút, hẳn là còn có.”

“Em đây vạn nhất dẫm lên không phải chết chắc rồi sao!”

“Đừng đi ở phía dưới cây đại thụ là được, mấy thứ này đa số đều được đặt ở gần những cây đại thụ .”

Đang lúc cô muốn xoay người lấy viết trong bao để ký hiệu lại khu vực nguy hiểm, thì đột nhiên nhìn thấy một thân ảnh chợt lóe phía sau gốc cây cổ thụ .

Cô nhìn chằm chằm chỗ đó ngây ra một lúc, thực mau phản ứng lại , quay đầu lại hô, “Giáo sư, mọi người đi lên trước đi, em có đồ bỏ quên trong xe muốn xuống lấy, sẽ đuổi kịp mọi người sau!”

“Được, đi thôi.”

Khi chạy làm đùi cô nhức mỏi ,thiếu chút nữa là quỳ xuống,cô cắn răng, hướng xuống dốc dùng sức chạy, trong lòng thầm cầu nguyện là sẽ không sai.

Giày thể thao kia là quà sinh nhật mà năm ngoái cô tặng cho em trai, giày chơi bóng rổ số lượng có hạn lượng , mặc dù là dơ thành tro, cô cũng sẽ không nhận sai!

“Miêu Nhất…… Miêu Nhất!”

Cô hướng về phía trước rống to, bóng dáng màu đen biến mất ở khúc ngoặt của rừng cây, chờ cô chạy tới mới phát hiện phía dưới chính là vực sâu, đống đất dưới chân vừa lúc làm cô trượt xuống, vội vàng bắt lấy nhánh thân cây đem mình kéo lại.

Cái trán rơi xuống mồ hôi lạnh, nhìn trái nhìn phải, cũng chưa thấy thân ảnh của hắn, khẩn trương lại khủng hoảng, thật vất vả mới phát hiện manh mối, lại bị chặt đứt.

“Miêu Nhất,em ra đây được không! Không quen biết chị rồi sao? Em ra đây, chị sẽ không phê bình khiển trách em,em không cần sợ hãi, không thì xem như chị cầu xin em, chị đã tìm em một thời gian thật dài!”

Quay đầu nhìn lại rừng rậm trống rỗng, không hề có sự hồi đáp.

Ầm vang.

Không biết thanh âm kỳ quái gì vang lên bên tai cô, ngay sau đó, mặt đất bắt đầu chấn động, cô đứng cạnh vực sâu, kinh hoảng bắt lấy cành cô ngăn không rơi về phía trước, cây lớn lên ở bên cạnh vực sâu trực tiếp vỡ ra ngã xuống vực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận