Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đó chờ thêm vài giây, lại gửi thêm một tin: “…… Bùi Kiểu, chị không phải đang chơi em đó chứ?”

Vẫn không có ai trả lời.

Người đó có chút tức giận: “Bùi Kiểu, chị có cần thiết đối xử như vậy với tôi không? Tôi đây thật sự thích chị. Chị nói chị không nói chuyện tình cảm mà chỉ cần “gậy thịt”, được, tôi nguyện ý vì chị trở thành một trai bao vẫy tay thì tới xua tay thì đi, cuối cùng cũng là do tôi thích chị, người bị động tâm trước lúc nào cũng bị giẫm đạp. Trước khi gọi tôi tới đây chị chặn tôi thì tôi cũng sẽ không nói gì. Nhưng sau khi chị nói cho tôi biết địa chỉ thì lại không mở cửa, để tôi ở chỗ này…… chị thật sự rất quá đáng.”

Tạ Lâm Trạch thật sự rất tức giận, giận tới mức buột miệng nói ra: “Tôi đã chụp tin nhắn chị gửi tôi. Chị cứ không ra thì tôi sẽ tung lên trên mạng, để mọi người nhìn thấy bộ mặt dâm đãng của chị.”

Cậu ta thật ra không có chụp hình gì cả, nói như vậy chỉ để dọa Bùi Kiểu, để cô mở cửa, ai ngờ vừa dứt câu đã bị một quyền đánh ngã xuống đất.

Sức mạnh của một quyền này có thể nói rất đáng sợ.

Tạ Lâm Trạch trực tiếp bị đánh cho ngốc tại chỗ, sau một lúc lâu mới giơ tay che gò má mình lại —— cậu ta thiếu chút nữa cho rằng mặt mình đã bị đánh hỏng.

Một đôi giày da bóng lưỡng ngừng lại ở trước mặt cậu ta.

Nhìn lên là chiếc quần tây màu đen, thẳng tắp thon dài.

Gia cảnh của Tạ Lâm Trạch không tồi, liếc mắt một cái đã nhận ra đây là đôi giày da thủ công được làm từ da trâu, giày cổ hẹp mà sắc bén giống như lưỡi hái, vừa vặn tối đa cho lòng bàn chân.

Thứ đồ xa xỉ của mấy cửa hàng đồ hiệu khác có thể dùng tiền mua được, còn loại giày thủ công được làm riêng này sản xuất với số lượng cực nhỏ, dù là người có tiền cũng không thể mua được.

Trong sự hiểu biết của cậu ta, chỉ có một người có đủ khả năng mua loại giày da này.

—— Đó là Chu Tri Tu.

Tạ Lâm Trạch ngẩng đầu lên, quả nhiên người đứng ở mặt cậu ta là Chu Tri Tu.

“Anh……”

Chu Tri Tu từ trên cao nhìn xuống cậu ta, giọng nói lạnh lùng đến dọa người: “Hình chụp gì, lấy ra đây.”

“…… Không có hình gì hết, anh nghe lầm rồi.” Tạ Lâm Trạch nói rồi nhặt cái mũ lưỡi trai trên mặt đất lên, muốn đứng dậy rời đi.

Chu Tri Tu dùng một chân đạp cậu ta quay về.

Cậu ta không kịp trở tay, một cú đá thiếu chút nữa đem dịch thể trong dạ dày Tạ Lâm Trạch ói ra ngoài.

Tạ Lâm Trạch lần đầu tiên bị người ta dùng sức đá vào bụng như vậy, cái trán chảy đầy mồ hôi lạnh, cảm giác lục phủ ngũ tạng đều bị đá thành một cục.

“Hình chụp,” Chu Tri Tu lạnh giọng nói, “Lấy ra đây.”

Tạ Lâm Trạch cắn chặt răng, nắm chặt tay muốn phản kích nhưng còn chưa ra tay đã bị Chu Tri Tu nắm lấy cổ tay.

Chu Tri Tu không biết tên này có từng luyện qua hay chưa mà nhìn mấy đòn phản công của cậu ta trông như trò đùa.

Tạ Lâm Trạch gục đầu xuống, hung hăng đấm một cái lên sàn nhà, hồi lâu thì đột nhiên bật cười, lấy điện thoại ra mở khóa đưa cho Chu Tri Tu: “Anh có thể tuỳ ý xem…… Tôi không có chụp hình gì hết, tin hay không tuỳ anh. Anh chắc rất thích Bùi Kiểu, tôi cũng thích cô ấy. Nói như thế nào nhỉ, tôi của hiện tại chính là anh của sau này đấy, sớm muộn gì anh cũng sẽ giống như thằng trai bao bị chơi đến xoay vòng vòng như tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận