Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quan viên Đại Sở đều được xứng quan ấn theo phẩm giai, chức quan càng cao, quyền lực của quan ấn càng lớn.
Thẩm Giai là Ngự Sử nhất phẩm, Tống Hành Giai là học sĩ lục phẩm. Tạm chưa nói tới cấp bậc hoàn toàn nghiền áp, chỉ riêng hành vi trượng phu ấn con dấu lên thư thê tử gửi tình lang thôi… đã rất đáng nghiền ngẫm.
Nàng truyền tin, hắn ngầm đồng ý, nhưng người là nữ nhân của hắn, không thể khiến người ngoài nhòm ngó.
Đỗ Yểu Yểu thoáng chốc hiểu được vì sao Tống Hành Giai từ chối dứt khoát như vậy.
Nếu Tống Hành Giai là cổ nhân, không thể phạm thê tử của đồng nghiệp. Hắn ta vốn không ý tứ gì với vị biểu muội là nàng.
Nếu Tống Hành Giai là anh trai Thanh Hoa ngoài ý muốn xuyên tới, cũng là hồn xuyên như nàng thì đối mặt với Long Ngạo Thiên có bàn tay vàng thô to như Thẩm Giai cũng tuyệt đối không dám bại lộ quan hệ không tầm thường của hai người ở hiện đại.
Hai bên đều đã kết hôn, nếu tư thông bị bắt được thì sẽ không có kết cục tốt.
Trong sách, bọn họ đều là mạng chết yểu.
Lưng Đỗ Yểu Yểu ứa mồ hôi lạnh, mặt lúc xanh lúc trắng. Dục vọng chiếm đoạt của Thẩm Giai quá mạnh, mỗi hành vi, cử chỉ của nàng đều bị hắn theo dõi.
Vừa hoan ái xong nên nàng không muốn thấp hơn hắn một cái đầu, kiêu căng nói: “Chàng dựa vào đâu mà xử lý thư của ta?”
“Dựa vào đâu?” Thẩm Giai mặc xiêm y, y quan chỉnh tề, bình tĩnh nhìn nàng.
“Trước kia nàng dùng danh nghĩa Thẩm phu nhân làm xằng làm bậy, ta cũng chỉ yêu cầu nàng giữ thân thể sạch sẽ mà thôi. Hiện giờ ta đổi ý, ta muốn cả danh nghĩa và thân thể, không thể tiếp tục để nàng làm bậy.”
Đỗ Yểu Yểu tức giận đến mức ngực phập phồng, hận không thể rút ngọc thế trong huyệt ra ném lên mặt hắn.
Sinh, sinh cái củ cái ấy mà sinh!
Ai thèm sinh đứa nhỏ cho nam nhân ngu ngốc xen vào việc của người khác như ngươi chứ!
Cả đời không con đúng là ông trời mở mắt.
Đáng đời!
Thẩm Giai rót trà bưng đến bên giường, khuyên giải an ủi nói: “Giận cũng vô dụng. Nếu nàng đã là Thẩm phu nhân thì làm những chuyện trong bổn phận của Thẩm phu nhân đi. Đừng nghĩ những chuyện không cần thiết nữa.”
Hắn đỡ lưng nàng, đưa nước trà tới bên miệng nàng thở dài: “Nàng là nữ nhân của ta, hiểu không?”
Đỗ Yểu Yểu nghiêng đầu, quật cường tránh đi: “Nếu ta không muốn làm Thẩm phu nhân nữa thì sao?”
Thẩm Giai buông tay, đứng dậy đặt mạnh tách trà lên án.
“Không có nếu, không thể không muốn, sự thật là nàng phải làm!”

Tranh cãi tan rã trong không vui.
Mấy ngày liên tục Thẩm Giai đều nghỉ tại thư phòng, Đỗ Yểu Yểu tự ngủ trong viện mình.
Không chạm mặt, không nói lời nào, Đỗ Yểu Yểu không muốn đi dỗ hắn.
Đằng nào cũng không trốn thoát lòng bàn tay Thẩm Giai, nàng cam chịu nghĩ: ‘Sau này hắn muốn giết chết nàng thì cứ giết đi. Nàng chán không muốn phản kháng nữa rồi.’
Lễ mồng tám tháng chạp, Công chúa Nam Chiếu tổ chức yến thưởng mai tại biệt viện dịch quán, mời mệnh phụ các gia trong Kinh Thành tới tham dự.
Đỗ Yểu Yểu cũng nằm trong danh sách khách mời của Hồng Ngạc.
Nàng không muốn đi, lệnh cho Ngân Diệp dùng lý do thân thể không khỏe từ chối người tới mời.
Ai biết tỳ nữ Hồng Ngạc phái tới rất khó chơi, một mặt mời thái y tới hỏi chẩn cho nàng, một mặt nói mấy Vương Phi của Đại Sở nể mặt Công chúa Nam Chiếu tới tham dự, thân phận của phu nhân quan viên còn có thể quý trọng hơn con dâu hoàng gia hay thế nào.
Đỗ Yểu Yểu bất đắc dĩ. Nàng giả bệnh thì sao có thể để thái y bắt mạch. Hồng Ngạc rõ ràng là trong tối ngoài sáng ép nàng tham yến.
Sợ mục đích không phải chỉ thưởng mai đơn thuần mà là Hồng Môn Yến không có ý tốt.
Bình thường Đỗ Yểu Yểu không cố ý sai người hỏi thăm hành tung Thẩm Giai, hắn cũng sẽ không chủ động sai người báo cho. Lúc này cần hỏi quyết định của Thẩm Giai thì Đỗ Yểu Yểu mới biết hắn đã không hồi phủ vài ngày nay.
Không hồi phủ thì nghỉ tại đâu? Trừ Ngự Sử đài, Đỗ Yểu Yểu lập tức liên tưởng tới biệt viện của Hồng Ngạc công chúa.
Trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ qua đời, Thẩm Giai nghênh Hồng Ngạc nhập phủ, nhanh như thế, lại vừa khéo nữa. Nếu như nói bọn họ không cấu kết với nhau làm việc xấu từ trước thì ai tin?
Thân phận Hồng Ngạc tôn quý, dung mạo xinh đẹp, đối mặt lớn mỹ nhân hoạt sắc sinh hương như thế, Thẩm Giai không động tâm mới là lạ.
Phỏng chừng dương vật cứng phá đũng quần… Vài ngày không hồi phủ, hứ, lớn chiến ba trăm hiệp lâm vào thân thể Công chúa không nhổ ra được chứ gì.
Nhớ tới biểu hiện và thủ đoạn của Thẩm Giai trên giường, trong lòng Đỗ Yểu Yểu mắng chửi không thôi: Dâm trùng, ngựa đực!
Thuận tiện đồng tình bản thân một chút. Nguyên chủ cắm sừng thanh danh hắn, hắn lại chân chính cắm sừng lên đầu nàng.
Đỗ Yểu Yểu ăn vận theo lối thuần khiết trong sáng xuất môn, cố ý thoa phấn lộ rõ vẻ tái nhợt tiều tụy. Vòng eo nhỏ nhắn như liễu, cứ như chỉ cần một cơn gió ngang qua là có thể thổi nàng bay đi.
Điển hình vật hi sinh bị phu quân ruồng bỏ, gầy yếu thất sủng, dung nhan ảm đạm.
Ám chỉ: ‘Tuyệt đối không trì hoãn mùa xuân thứ hai của phu quân sau này.’
Quả nhiên, kẻ yếu luôn khiến người đồng tình. Trước kia Đỗ Yểu Yểu trang điểm dày đậm chói mắt, kiêu ngạo ương ngạnh, rất nhiều phu nhân, quý nữ không quen nhìn. Hôm nay nàng cởi bỏ hết lộng lẫy, điềm đạm đáng thương bước vào biệt viện Công chúa, còn có mấy quý nữ từng tranh chấp với nàng tiến lên an ủi.
Đỗ Yểu Yểu đương nhiên giả bộ nhu nhược không chịu nổi, một bước đi khụ ba tiếng, nghe làm người nhói tim đau lòng.
Yến hội bày sâu trong rừng mai của biệt viện, dưới tàng cây bày hai hàng tháp nhỏ, Đỗ Yểu Yểu ngồi trong một góc không đáng chú ý, đang nhỏ giọng đáp lời với một nữ tử trong giới quý nữ.
Xung quanh chợt im tiếng, hoàn cảnh xung quanh đều như bị ấn nút mute. Đỗ Yểu Yểu ngẩng đầu, Hồng Ngạc phong tình quyến rũ đi về phía bên này.
Váy đỏ chấm đất, trâm cài lay động, rõ ràng đang đông mà nàng lại như nắng gắt ngày hè.
“Thẩm phu nhân, lại gặp rồi.”
Giọng Hồng Ngạc mềm mại như có thể nổi lên trên mặt nước, lại hơi khàn khàn, dâm mỹ như âm thanh sau khi được thỏa mãn trên giường.
Đỗ Yểu Yểu nghĩ: ‘Tai Thẩm Giai thật có phúc.’
Còn nghĩ: ‘Âm thanh này… không chừng là do tối qua Thẩm Giai làm ra.’
“Thần phụ bái kiến Công chúa.” Mặc kệ trong lòng thầm đoán thế nào, cấp bậc lễ nghĩa ngoài mặt là không thể thiếu. Đỗ Yểu Yểu đứng dậy phúc thân.
Hồng Ngạc cười duyên: “Thẩm phu nhân không cần đa lễ.”
Nàng ta nháy mắt với hai bên trái phải, hai tỳ nữ tiến lên, mời khách vãng lai xung quanh Đỗ Yểu Yểu rời đi.
Đến cuối cùng, trong tháp nhỏ chỉ còn lại hai người.
Sắc trời u ám, hoa mai trắng theo gió rơi lác đác.
Đỗ Yểu Yểu im miệng không nói, Hồng Ngạc đánh giá nàng thật lâu, sau đó thản nhiên cười nói: “Thẩm phu nhân tiều tụy hơn vài ngày trước nhiều, Thẩm đại nhân không chiếu cố ngươi chu đáo sao?”
Từ sau cung yến, Thẩm Giai chưa từng tiến vào phòng nàng, chủ yếu là nghỉ tại thư phòng hoặc bên ngoài, người có tâm chỉ cần muốn biết là có thể nghe nói.
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy người này nhìn như giận vì trong tâm nàng có Tống Hành Giai. Nhưng có khả năng sự thật đằng sau chiến tranh lạnh chính là hắn hứa hẹn với Hồng Ngạc rằng bản thân không chạm vào nữ nhân khác.
Nữ nhân khác chính là thê tử Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu Yểu ôn hòa đáp lời: “Phu quân bận rộn, thần phụ thể nhược, tạ ơn Công chúa quan tâm.”
Hồng Ngạc nghe nói tình cảm phu thê Thẩm Giai gần đây không hòa thuận, giờ này thấy Đỗ Yểu Yểu ngoài mặt ảm đạm thì không khỏi nghĩ ra một cách.
Nàng cười ngọt ngào: “Thẩm phu nhân phải bảo trọng thân thể, nữ nhân chỉ có được nam nhân yêu thương mới có thể càng kiều diễm non mềm.”
Nàng ta cắn nặng hai chữ ‘yêu thương’, lại cố ý vô tình vén tóc lên, lộ ra vài dấu hôn hồng nhạt sau gáy.
Dấu vết rất mới, giống như đêm qua vừa mới ân ái triền miên.
Không chỉ gáy, Hồng Ngạc cởi bỏ áo choàng, buông cổ áo xuống, nửa ngực trên no đủ cũng có vết đỏ.
Đầu óc Đỗ Yểu Yểu vang ‘ong ong’.

Bình luận (0)

Để lại bình luận