Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha hả a, đương nhiên không phải.”

“Ha hả ha ha, gia gia, gia gia.” Renault lập tức ngọt ngào kêu lên, “Ta thề với ngươi, ta tuyệt đối thật tình xem ngươi là gia gia của ta.”

“Ha ha ha, ta tin ngươi, ở chung với ngươi nhiều ngày như vậy, ta rất thích ngươi.” Bạch Hoa cười hòa ái, vừa nói vừa lấy ra viên trường sinh bất lão kia để vào miệng nó.

Renault bẹp miệng, ăn đến vẻ mặt thật hạnh phúc, “Oa a, hương vị không tồi, ha, chua chua ngọt ngọt, giống như còn có điểm hơi xót xót.” Bỗng nhiên không biết như thế nào nó chợt cảm thấy đặc biệt khó chịu, lông mi cơ hồ nhăn tới một khối, “Ách, như thế nào càng ăn càng khó chịu, a a a, giọng nói nóng rát, bụng cũng nóng rát.”

“Đây hẳn là phản ứng bình thường.” Bạch Hoa không cho là đúng mỉm cười nói.

Lúc này, Jack, Mạc Hoa Khôi, Mạc Thiếu Đình, Âu Dương Kiện Vũ đều nhìn qua hướng nó.

“Hổ con, ngươi thật hưởng được tiện nghi, chúc mừng chúc mừng.” Jack cười nói.

Mạc Hoa Khôi chọc chọc, “Nhận được một gia gia còn không nói, lại được thuốc trường sinh bất lão, thật làm chúng ta hâm mộ cùng ghen tị.”

“Ha hả a……” Mạc Thiếu Đình cùng Âu Dương Kiện Vũ nhẹ nhàng cười ra vài tiếng, tựa hồ, không hâm mộ, cũng không ghen ghét, chỉ là có điểm nho nhỏ tiếc nuối.

“A ~ ách a, gia gia, viên thuốc này có phải ta ăn vào có tác dụng phụ hay không?” Hơn mười phút đi qua, Renault như cũ vẫn cảm thấy khó chịu, khóe miệng dần dần tràn ra đầy nước miếng, “Ta cảm thấy đầu ta muốn nổ mạnh, đau quá, ách ~ ách a, còn, còn có, tay của ta, chân ta, cũng, cũng thật là khó chịu, ta, ta mau không đứng được.”

“Đông.”

Không tưởng, nó vừa dứt tiếng, bốn chân lập tức mềm nhũn, giống như một con tôm chân mềm quỳ rạp trên mặt đất, bộ dáng thật đáng thương.

“Bạch tiên sinh, Renault nó như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Nhìn đến tình huống Renault dị thường như thế, Jack không tránh được có điểm lo lắng.

Bạch Hoa ẩn ẩn nhíu nhíu mi, “Hẳn là không có việc gì.” Miệng tuy rằng nói như vậy, nhưng xem vẻ mặt của ông, trong lòng là không thế nào xác định rõ.

Cả mấy người đều lộ ra vẻ lo lắng, dù sao Renault là sủng vật của Thu Tiểu Quân, bọn họ cũng có điểm quan tâm.

Không bao lâu, Renault vẫn không nhúc nhích, đôi mắt tuy rằng mở to, nhưng lại không có thần thái gì, giống như trợn mắt mà chết đi.

“Nó…… Đã chết?” Mạc Hoa Khôi mở to hai mắt, lộ ra biểu tình có điểm khó có thể tiếp thu.

Jack biểu tình có chút ngưng trọng, chậm rãi đến gần Renault, ngồi xổm xuống duỗi tay thử hơi thở của nó, bộ mặt hắn chợt tối sầm lại, ngẩng đầu khổ sở nhìn về phía Bạch Hoa, “Bạch tiên sinh, nó không có hô hấp.”

“Cái gì?” Bạch Hoa kinh hãi.

“……” Âu Dương Kiện Vũ nhìn thi thể Renault, sắc mặt trầm trọng, trầm mặc không nói.

“Viên trường sinh bất lão này đối với thân là con hổ, chẳng lẽ là độc dược trí mạng?” Mạc Thiếu Đình như suy tư, phát ra nghi vấn.

“Ai, có lẽ vậy.” Bạch Hoa nặng nề thở dài một tiếng, nhìn thi thể Renault thực áy náy nói, ánh mắt vẩn đục phiếm ra một chút nước mắt, “Là ta hại nó, nó thật là một con hổ có thể nói, thật đáng yêu, mang đến cho người ta vui vẻ, bây giờ bị chết đi, thật quá đáng tiếc.”

“Bạch tiên sinh, ông không cần áy náy, ông cũng không biết sẽ như vậy.” Jack đứng dậy đi đến bên cạnh ông, thanh âm hơi trầm xuống an ủi.

Đối mặt với thi thể Renault, mọi người nguyên bản tràn ngập hy vọng chờ đợi, bỗng trở nên đau thương, áp lực.

“Bạch tiên sinh, vì sao đã lâu như vậy mà Thu Tiểu Quân còn chưa tỉnh lại?” Trầm mặc một lát, Âu Dương Kiện Vũ nhìn về phía Tiểu Quân nằm trên giường băng, nghĩ đến Renault uống trường sinh bất lão vào lại bị chết Renault, khó nén khẩn trương.

“……” Nhìn thi thể Renault, Bạch Hoa đột nhiên trở nên có chút không tự tin, trong lúc nhất thời, ông cũng không biết nên trả lời như thế nào.

Ông không trả lời, không thể nghi ngờ làm cho mấy người bọn họ tim đều muốn nhảy lên tới cổ họng.

“Kiện Vũ, Tiểu Quân nhất định sẽ tỉnh, nhất định.” Jack đột nhiên đứng ra, hướng về bọn họ bảo đảm nói, che dấu tia lệ quang muốn rơi ra, từng bước một đi đến giường, nắm chặt tay Thu Tiểu Quân, trăm mối cảm xúc ngổn ngang nhìn mặt cô, “Tiểu Quân, mau tỉnh lại đi, em đã ngủ thật lâu, tỉnh lại, chúng ta làm chuyện em muốn… Em đã nói với anh, em muốn đi một nơi không có người tìm được để sống, hiện tại Kiện Vũ, Hoa Khôi, Thiếu Đình bọn họ đều ở chỗ này, em tỉnh lại, chúng ta năm người cùng nhau đi tìm một nơi cùng sống với nhau.”

Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ cùng đi qua, không sợ giá lạnh tới gần giường băng, trong mắt rưng rưng vô cùng thâm tình nhìn Thu Tiểu Quân.

“Bảo bối, đừng ngủ nữa, mặt trời đã lên cao rồi.” Mạc Hoa Khôi có chút nghẹn ngào nói.

Mạc Thiếu Đình mặt đầy nước mắt cũng cố gắng mỉm cười, “Bảo bối, chúng ta đều yêu em, đừng làm bọn anh thất vọng.”

Âu Dương Kiện Vũ không nói gì, chỉ dùng một ánh mắt thật đau lòng, bỗng nhiên cúi người, cúi xuống cánh môi lạnh băng hạ một nụ hôn thật thâm tình.

Ba người kia thấy thế cũng sôi nổi ăn ý hôn lên môi Thu Tiểu Quân, tựa hồ xem cô như trong truyện cổ tích người đẹp ngủ trong rừng, mà bọn họ là hoàng tử của cô, hy vọng bọn họ chỉ cần hôn hôn, cô liền ngay sẽ như trong truyện xưa thần kỳ mà tỉnh lại.

Thế giới này, có yêu liền có kỳ tích. Cho dù không có, trong lòng có hy vọng, có mộng tưởng, luôn luôn sẽ là điều tốt.

Một giây, hai giây đi qua, đến giây thứ ba, kỳ tích đã xảy ra, ngón tay út Thu Tiểu Quân hơi giật giật, ngay sau đó hàng lông mi dài cũng hơi run rẩy, làm bốn người đàn ông canh giữ bên người cô kích động đến cơ hồ không thể hô hấp.

“Anh, Jack, Thiếu Đình, bảo bối của chúng ta động động ngón tay.” Mạc Hoa Khôi kích động nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận