Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ chỉ nghĩ mình quá thất lễ, che vạt áo lại, vội vàng nói “Ta đi thay y phục̶.”
Nàng quay người vào phòng tɾong, chưa kịp lấy y phụcsach ra đã bị nam nhân kéo vào lòng.
Ánh mắt của thiên tử càng thêm u ám sâu thẳm, cúi đầu định hôn nhưng thiếu nữ đã giơ tay ngăn lại.
Nghĩ đến tɾong ba ngày này thiên tử thường xuyên nhìn mình bằng ánh mắt đen tối đáng sợ như vậy, Chức Vụ sao có thể không hiểu y đã nhẫn nhịn đến mức nào.
Hôm nay nàng vô tình làm đổ nước trà lên áo, tɾong mắt Yến Ân, thứ đổ lên nào phải là nước trà?
Rõ ràng là một vốc dầu nóng đổ lên lửa.
Nhận thấy tiếp tục như vậy sẽ khiến mọi việc càng khó kiểm soát, ba ngày cố gắng giữ khoảng cách với y chắc chắn sẽ thành công cốc.
Chức Vụ vội đẩy người ra, “Hoàng thượng…”
Yến Ân lại rũ mắt nói “Còn ba lần nữa…”
Tai mỹ nhân nóng bừng, “Đợi… đợi sau giờ Ngọ chúng ta gặp lại rồi hãy nói.”
Đến giờ Ngọ, Chức Vụ liền chuẩn bị rời cung đúng giờ.
Sau đó nàng về phủ Ngọc Sơn hầu để gặp ca ca, xong xuôi mới lên đường trở về Vân Lăng.
Lần gặp tới… không biết phải bao lâu nữa.
Nàng tính toán rấtkỹ nhưng cuối cùng Yến Ân cũng không thể ép buộc nàng.
Đôi mắt đen của y như kìm nén đến mức đỏ lên, “A Vụ nói thật sao?”
Chức Vụ vì muốn dỗ dành y liền gật đầu liên tục.
Yến Ân che giấu ánh mắt u tối, ngoan ngoãn nghe the0 lời nàng, rời khỏi đïện.

Chức Vụ thay y phục̶, thu dọn xong xuôi thì cũng vào đúng giờ Ngọ.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cung nhân lại do dự hỏi “Cố tiểu thư có muốn từ biệt Hoàng thượng không?”
Chức Vụ lập tức từ chối.
Lúc này mà gặp y, chắc chắn sẽ lại xảy ra biến cố gì đó.
Để không làm lỡ giờ, nàng không dám dừng chân dù chỉ một khắc.
Chỉ đến khi Chức Vụ mở cửa xe ngựa.
Nàng ngẩng đầu lên lại thấy một bóng hình quen thuộc bên tɾong.
Chưa kịp phản ứng, cổ tay nàng đã bị đối phương nhẹ nhàng nắm lấy.
Thiên tử ngồi đó trông càng giống một con sói lớn bị bỏ rơi, y cụp mắt khẽ nói “Chỉ tiễn A Vụ thôi mà…”
Trước mặt nàng, y luôn tỏ ra hiểu chuyện.
Những ngày tới không gặp, nếu ngay cả đến tiễn cũng không cho phép thì thật sự quá vô tình…
Nhưng khi cửa xe đóng lại, Chức Vụ bị nam nhân nâng cằm lên và hôn vào môi.
Đôi môi nóng bỏng ấm áp không nói một lời đã phủ lên môi nàng.
Lúc nãy nàng đã hứa vào giờ Ngọ sẽ cho phép y gần gũi… thật sự tự đào hố chôn mình.
Hàng mi Chức Vụ khẽ run, muốn đẩy y ra, nhưng ngược lại đã bị y ôm e0 kéo sát vào hơn.
Vị trí thêu quả anh đào trên y phụccủa nàng cũng hiện rõ dấu tay…
Xe ngựa nhẹ nhàng lắc lư, Chức Vụ cũng bị xóc nảy.
Nàng run rẩy đặt hai tay lên vai y, nghĩ đến việc mình sắp rời đi… lòng nàng không khỏi mềm yếu, chỉ có thể nhượng bộ một chút.
Lưỡi của thiên tử rấtnóng.
Khi bị y liếm, cảm giác như bị một con chó sói liếm cắn, khiến nàng xấu hổ không chịu nổi.
Mọi người tɾong cung đều biết thiên tử không thích đồ ngọt hơn cả vị thuốc đắng.
Nhưng từ khi Cố tiểu thư xuấthiện, thiên tử lại càng thích các loại mứt mà y vốn ghét vì quá ngấy.
Mứt và đồ ngọt mà Chức Vụ mang the0 bên mình là thứ mà thiên tử thích nhất.
Đặc biệt là quả anh đào, sắc đỏ tươi của nó rấthấp dẫn, thiên tử cắn một miếng vẫn chưa đủ, còn muốn nếm từng quả còn lại trên đầu lưỡi.
Trong chiếc xe chật hẹp, cổ Chức Vụ nóng đến mức ướt đẫm mồ hôi.
“Không được…”
Nàng nhận thấy sự hưng phấn của y lại bắt đầu trỗi dậy, nhưng mình phải về phủ gặp ca ca, làm sao chịu nổi sự hành hạ của y.
Thiên tử như một con thú tham lam không biết no, nuốt ực xuống cổ họng, vẫn không đủ thỏa mãn.
Nhưng đã đến phủ Ngọc Sơn hầu, để tránh khiến nàng bực bội thêm, y đành tạm thời thu tay lại.

Về đến phủ, Chức Vụ không lập tức đi gặp ca ca ngay.
Thay vào đó, nàng ở phòng mình nghỉ ngơi gần một canh giờ, sau đó mới bảo người mở cửa sổ, uống một tách trà rồi thay đổi y phụcđể đi gặp ca ca.
Cố Tuyên Thanh thấy nàng trở về, sắc mặt liền trở nên phức tạp.
“Sau này muội cũng không muốn xa ca ca nữa, nên lần này trở về Vân Lăng sẽ mang những món đồ cũ mà muội không nỡ bỏ lại, chắc chẳng bao lâu nữa muội sẽ quay lại…”
Thiếu nữ ngoan ngoãn bày tỏ ý định của mình.
Nhưng Cố Tuyên Thanh không đồng ý hay từ chối mà dẫn Chức Vụ đến một gian phòng khác.
Ban đầu Chức Vụ không hiểụ
Cho đến khi Cố Tuyên Thanh đẩy cửa phòng, dẫn nàng vào tɾong, nàng mới phát hiện ra những vật dụng͟͟ tɾong phòng… đều là đồ của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận