Chương 290

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 290

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng nước va chạm rất kịch liệt, liên tục không ngừng, vang vọng trong phòng khách yên tĩnh, trộn lẫn với tiếng gọi quyến rũ của cô khi lên giường, trong tức khắc dấy lên tìиɧ ɖu͙© nóng bỏng.
Thắt lưng anh không ngừng dùng sức, chèn ép miệng huyệt đến đỏ lên, huyệt non khó khăn ngậm côn ŧᏂịŧ thô trướng, không ngừng co rút xoắn chặt, kẹp đến mức anh có chút chịu không nổi, thở dốc không vững, dứt khoát thẳng người lên, ôm chân cô nâng cao phần eo, dùng tay đỡ lấy, tàn nhẫn tiếp tục mạnh bạo đâm vào từ bên trên.
Eo Ngôn Trăn treo lơ lửng, chỉ có sống lưng rơi ở trên sô pha, muốn trốn cũng trốn không được, bị anh ép đón nhận tất cả va chạm. Cô chịu không nổi động tác hung ác như vậy, tiếng rêи ɾỉ cũng thay đổi, xen lẫn tiếng khóc nức nở, thân thể bị đâm liên tục xóc nảy, ngực mềm lắc ra gợn sóng mê người, đầṳ ѵú đo đỏ khẽ đung đưa, thoạt nhìn mười phần ngon miệng.
Dù Trần Hoài Tự dưới giường dịu dàng như thế nào, trên giường vẫn cường thế không chịu nổi, thắt lưng căng ra tạo thành đường cong mê người, mồ hôi theo cơ bắp chảy xuống, rất nhanh theo động tác phập phồng phần eo bị hất ra.
Anh cắm côn ŧᏂịŧ đến tận cùng, túi tinh đè ép ở miệng huyệt, qυყ đầυ chen vào miệng tử ©υиɠ, khiến cô chịu không nổi mà bật khóc, anh lại rút ra, nhắm ngay điểm vừa rồi tiếp tục xâm nhập, thân gậy cọ xát nếp uốn bên trong tiểu huyệt, dùng sức nghiền ép thịt mềm sâu bên trong, cô run rẩy càng kịch liệt hơn, trong huyệt mất khống chế bắt đầu phun nước. Anh lại vẫn chưa dừng tay, sau cao trào tiếp tục tăng tốc độ, thúc mạnh vào hoa huyệt, hoàn toàn không cho cô cơ hội thở dốc.
Thật sự quá hung dữ.
Ngôn Trăn bị đâm ngắn ngủi mấy chục cái đã lêи đỉиɦ hai lần, ánh mắt tan rã, tiếng khóc cũng nhỏ dần, cả người nổi lên một tầng hồng phấn, cả người giống như vừa vớt ra từ trong nước.
Cả đêm, Trần Hoài Tự lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu lần, thậm chí lúc ôm cô đi tắm rửa còn làm một lần trong phòng tắm, đến cuối cùng Ngôn Trăn muốn khóc cũng không còn sức lực, đi ra gần như vừa dính giường đã ngủ, trong nháy mắt bất tỉnh nhân sự.
Ngày hôm sau, Ngôn Trăn tỉnh lại, mơ hồ nhìn thấy Trần Hoài Tự đang nhìn mình, hình như đã tỉnh từ sớm nhưng lại không muốn đánh thức cô. Cô nhíu mày, thân thể còn có chút mệt mỏi, vùi vào trong lòng anh, rầm rì không muốn rời giường.
Hai người ôm nhau trong chăn, da thịt dính sát, quấn quýt kề bên, không bao lâu đã bắt đầu hôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận