Chương 291

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 291

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Môi lưỡi dây dưa, tiếng nước dính ướt vang lên, thân thể rất nhanh nóng bỏng, Trần Hoài Tự vén áo choàng tắm của cô, đưa tay xuống xoa xoa chân tâm, sau khi đầu ngón tay có cảm giác ẩm ướt, ôm cô chậm rãi cắm vào.
“Ưm a…” Cô nhịn không được thở dốc, sẵng giọng, “Sao lại cứng như vậy…”
Sáng sớm tìиɧ ɖu͙© ấm áp cũng không kịch liệt như tối hôm qua, Trần Hoài Tự cố ý di chuyển rất chậm, lực va chạm cũng rất vừa phải, ôm chặt cô ở trong chăn, mỗi một cái đều cắm đến tận cùng, qυყ đầυ thúc tới tử ©υиɠ, tràn ra một mảng nước đầm đìa.
Cả người Ngôn Trăn đều được anh ôm vào trong ngực, không thể động đậy, thừa nhận sự va chạm không kẽ hở của anh, sau lưng đều tê dại, ngón tay ôm eo anh, rêи ɾỉ nói năng lộn xộn:
“Anh Hoài Tự…ưʍ.. thật sâu… thật sự… đừng… đừng… không thể…á…”
Tiểu huyệt ngậm côn ŧᏂịŧ thô cứng, kết hợp với động tác ra vào của anh co rút cắn chặt, tiếng vỗ nặng nề lại rõ ràng bị che trong chăn, nhịp điệu phập phồng, thỉnh thoảng lộ ra qua khe hở, cảnh tượng mập mờ da^ʍ mỹ.
Trần Hoài Tự cúi đầu hôn cô, ngậm môi cô, dịu dàng mυ”ŧ, động tác dưới thắt lưng lại tàn nhẫn.
Chậm chạp đâm rút không khác nào uống rượu độc giải khát, anh rất nhanh cũng nhịn không được, xách hai chân của cô lên treo ở khuỷu tay, thắt lưng căng thẳng, gia tăng cường độ, vừa nặng vừa sâu đâm vào trong da^ʍ huyệt.
Sáng sớm thức giấc, ý thức còn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, anh đã mạnh mẽ ép khô như vậy, thân thể mẫn cảm của Ngôn Trăn rất nhanh không chịu nổi, thất thần rêи ɾỉ đến cao trào, cả người phát run, hai chân kẹp eo anh, nước phun ra tí tách làm ướt ga giường dưới thân.
Trần Hoài Tự hiển nhiên không có ý định kết thúc sớm như vậy, anh vừa hôn vừa dỗ dành, thay đổi tư thế, để cô mơ hồ cưỡi trên người mình, dẫn dắt cô chậm rãi nhấp nhô nuốt côn ŧᏂịŧ, thở hổn hển hôn cô, thấp giọng mở miệng: “Bảo bảo, dọn qua đây ở cùng anh, được không?”
“…Chỉ vừa mới xác nhận quan hệ ngày hôm qua, hôm nay đã đòi ở chung rồi.” Ngôn Trăn cắn bả vai anh, “Nào có ai vội như anh đâu.”
“Sớm muộn gì cũng phải chuyển tới.” Anh nắm eo cô đưa đẩy trước sau, côn ŧᏂịŧ đâm vào chỗ sâu nhất trong huyệt, đột nhiên đυ.ng trúng điểm mẫn cảm của cô, thân thể cô co rút, hung hăng cắn anh một cái, sau lưng tê dại, nặng nề thở dốc ra tiếng,”…Chuyển ra sớm một chút không phải tốt hơn sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận