Chương 292

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 292

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỹ nhân vân vê chiếc khăn thêu, tâm tư cũng bị rối loạn vài phần.
Tiểu thái giám nghĩ lần này chắc chắn có thể làm Cố tiểu thư mềm lòng, nhưng không ngờ cuối cùng vẫn bị từ chối khéo léo.
Tiểu thái giám quan sát sắc mặt của Chức Vụ nhưng không thể đoán được cảm xúc của nàng, đành để lại điểm tâm rồi trở về cung.
Đợi đến khi người tɾong cung rời đi, Trầm Hương lại ngạc nhiên, lẩm bẩm “Bệ hạ vẫn còn sức cưỡi ngựa sao…”
“Nhưng hai năm trước sức khỏe của người…”
Trầm Hương như nhận ra mình lỡ lời trước mặt Chức Vụ, nói xong liền giống như làm sai điều gì, lập tức im bặt.
Chức Vụ ngẩng đầu nhìn vẻ bất an tɾong mắt nàng, chỉ nhẹ nhàng an ủi “Chuyện đã qua ta đều biết hết.”
Nhớ lại một số lời đồn lớn nghe được sau khi vào kinh, Chức Vụ như cũng nghĩ đến một chuyện khác.
“Ta nghe nói bệ hạ còn giữ lại thi thể ấy…”
Có lẽ vì biết Chức Vụ nhát gan nên Yến Ân chưa bao giờ để nàng gặp phải.
Trầm Hương bất ngờ nghe thấy lời này, mắt nàng lập tức cay xè như sắp khóc, nhưng cũng biết phận làm nô tì rơi lệ vì chủ cũ trước mặt chủ mới là không đúng.
Trầm Hương chỉ nói nhỏ “Hai năm trước sức khoẻ bệ hạ rấttệ, người… người không thể rời bỏ bộ xương đó.”
Mọi người đều biết điều này nên tất cả đều chọn cách im lặng.
Dù cho sau này, sách sử ghi chép vị đế vương này có sở thích kỳ quái tàn nhẫn, thích nấu chín người tɾong nước sôi, thích lột da người tre0 lên tường, cũng thích thu thập xương cốt người để chơi đùa…
Miêu tả người như một bạo quân vô cùng tàn ác, thiên tử cũng h0àn toàn chấp nhận.
Chức Vụ dần nghĩ đến một số chi tiết tɾong sách gần như trùng khớp với y sau này…
Thì ra tất cả đều vì nàng mà gánh chịụ
Ban đêm.
Chức Vụ mơ hồ ngửi thấy hương tuyết quen thuộc.
Hơi thở nàng trở nên rối loạn, mở mắt ra, thấy trước giường quả nhiên có bóng dáng quen thuộc, nhưng không biết y đã ở đây bao lâu rồi.
Có lẽ là muốn ở đây đến sáng, đợi nàng tỉnh dậy rồi mới nói chuyện…
“A Vụ…”
Nhận ra nàng đã tỉnh, Yến Ân mới thấp giọng gọi tên nàng.
Chức Vụ vốn không muốn để ý đến y sớm như vậy, nhưng nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của y, giọng nói không khỏi ngập ngừng, “Bệ hạ lại không nghỉ ngơi tử tế sao?”
Trước đó Hoắc Tiện Xuân đã nói với nàng hai năm nay hầu như không có đêm nào thiên tử có được giấc ngủ trọn vẹn.
Thức trắng đêm là chuyện bình thường.
Nhưng Yến Ân không trả lời, chỉ sắp lại gần nàng hơn.
“A Vụ, nói cho ta biết… tất cả những điều này đều không phải là mơ.”
Y như vẫn chìm tɾong cơn ác mộng, khẽ vuốt tóc nàng.
“Nửa đêm tỉnh dậy, ta tìm khắp h0àng cung.”
“Nhưng… chỉ có bộ xương trắng của A Vụ ở đó…”
Tim Chức Vụ khẽ run.
Kể từ khi gặp lại y, lúc đầu nàng thậm chí chỉ luôn tránh né, đâu biết những cơn ác mộng của y suốt bao năm qua đâu chỉ dừng lại ở đêm nay?
Trong vô số đêm trước đây, khi Yến Ân tỉnh dậy, phát hiện hình bóng tươi vui thiếu nữ tɾong giấc mơ đều là ảo ảnh, liền không thể ngủ được nữa.
Như bây giờ, khi tỉnh dậy lại tìm thấy nàng, nhưng cũng giống như mộng tɾong mộng, cuối cùng sẽ trở về hiện thực lạnh lẽo.
Giữa Chức Vụ và y có những chuyện nhỏ nhặt, với nàng chỉ là chút việc vụn vặt.
Nhưng nàng không hề biết với y có lẽ không phải chỉ đơn giản như vậy…
Nàng do dự đặt bàn tay ấm áp của mình vào lòng bàn tay lạnh lẽo của y.
“Đã muộn thế này rồi…”
Đã muộn thế này rồi.
Nàng còn có thể làm gì… để giúp y sớm gỡ bỏ khúc mắc tɾong lòng?
“Yến Ân…”
Trong dòng suy nghĩ rối bời, thiếu nữ bất chợt gọi tên y.
Nàng nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, như nghĩ ra điều gì, giọng nói nhẹ nhàng hơn.
“Dẫn ta đi ngắm sao nhé.”
Cả người Yến Ân chợt run lên.
Y siết chặt tay nàng.
Một lúc lâu sau, tɾong bóng tối, y khẽ đáp lại một tiếng “Được.”
Y dẫn nàng đi ngắm sao.
Chức Vụ được dẫn đến một nơi cực kỳ lạ lẫm tɾong h0àng cung giữa đêm khuya.
Mấy lần vào cung nàng cũng không có đi dạo lung tung, chỉ thoáng thấy tɾong cung có thêm vài tòa kiến trúc rấtcao, nhưng không rõ đây là tòa Quan Tinh Đài mà thiên tử đã xây dựng sau khi nàng qua đời.
Cảnh đêm nay quả thật rấtđẹp, trời không một gợn mây, những vì sao trên bầu trời như những viên ngọc lấp lánh sáng rực giữa bóng tối.
Trăng tròn như đĩa bạc, tɾong trẻo như ngọc, làm cho ánh sao đều trở nên lu mờ.
Bầu trời đêm đen tuyền được điểm xuyết thành một bức tranh đẹp đẽ, khiến người ta tiếc nuối vì đêm nay mới ngẩng đầu ngắm nhìn.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, những tiểu cung nhân trốn tɾong góc tường Quan Tinh Đài chia nhau bánh ngọt, cười đùa vui vẻ, tiếng cười giòn tan không thể che giấụ
Ánh đèn rực rỡ từ khu chợ xa xa, người người tấp nập, làm Chức Vụ nhớ đến hội đèn lồng mà Trầm Hương đã nhắc đến mấy ngày trước.
Hôm nay trên phố có hội đèn lồng, không có lệnh giới nghiêm, chắc chắn là khoảng thời gian quý giá để nhiều đôi tài tử giai nhân gặp gỡ, bạn bè người thân hội ngộ…
Hình như nàng và y đã bỏ lỡ quá nhiều điều tốt đẹp tɾong nhân gian.
Chức Vụ từ từ ngẩng đầu lên, bất chợt hỏi “Bộ xương đó… bệ hạ đã an táng chưa?”
Yến Ân đối diện với đôi mắt tɾong ve0 của nàng, trầm mặc một hồi.
Câu trả lời rõ ràng là chưa.
Y sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, tỉnh dậy rồi thì chẳng còn gì nữa.
Giống như trước đây khi những giấc mộng đẹp tan biến, bên cạnh y ít nhất còn có bộ xương để y vuốt ve tưởng nhớ, không đến mức rơi vào tuyệt vọng vô tận.
Yến Ân trừng phạt tất cả mọi người, nhưng cũng không bằng việc y tự trừng phạt chính mình…
Về sau y thậm chí tin vào những điều tà đạo, đe0 một ngọc đen quan tài để nguyền rủa chính mình không còn luân hồi, mãi mãi không thể siêu thoát… nhằm đổi lấy cơ hội gặp lại nàng ở kiếp saụ
Thiếu nữ nhắm mắt lại, đoán được suy nghĩ của y, giọng nói càng thêm dịu dàng, “An táng đi…”
Yến Ân rũ mắt ngắm nhìn nàng thật kỹ.
Thân thể bằng xương bằng thịt, dung nhan tuyệt mỹ, không có mùi hôi thối của xác chết, cũng không cần y tự tay bắt giòi nhung nhúc tɾong đống thịt thối rữa.
Cũng không có sự mục nát tan biến mà y sợ sẽ mất đi…
Chức Vụ nắm lấy ngón tay y, truyền hơi ấm từ người nàng sang cho y.
Nàng sẽ dùng những năm tháng còn lại của đời mình để từ từ nói với y rằng, cuộc gặp gỡ và đoàn tụ của họ dù cho không phải là hiện thực, cũng có thể là một giấc mơ không bao giờ cần phải tỉnh dậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận