Chương 293

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 293

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn cũng ý thức được điều gì, tiếp tục dùng kinh văn đuổi ý nghĩ ly kỳ trong đầu ra ngoài, duy trì bình tĩnh. Diệp Thù Yến ho nhẹ một tiếng tiếp tục nói: “Chẳng qua dường như không có hiệu quả gì, ngược lại anh còn xác định rằng anh thích em.”
Đường Noãn nhìn Diệp Thù Yến, có thể hời hợt nói ra lời tỏ tình như vậy, chỉ có thể cảm thán, không hổ là Diệp lớn thiếu nhỉ?
Đường Noãn bất vi sở động: “Cho nên, anh muốn từ hôn?”
Diệp Thù Yến thở dài một tiếng tựa lưng vào ghế: “Nhưng không phải may mắn còn có em hay sao?”
Anh nhìn Đường Noãn: “Từ hôn vốn là chuyện của hai bên, hơn nữa lúc trước anh cũng đã nói, có từ hôn hay không là do em định đoạt.”
“Nếu em đã không có tình cảm với anh, vậy cuộc hôn nhân này hiển nhiên là không thể từ hôn được.”
Anh đứng dậy đối mặt với Đường Noãn, nghiêm túc nói: “Em cũng đừng có gánh nặng, anh nhịn một chút cũng không sao cả.”
Đường Noãn: . . .
Tên vô lại này ở đâu chui ra vậy? ? ?
Đường Noãn nhìn khuôn mặt tuấn tú không chút thay đổi của Diệp Thù Yến, không khỏi ngứa răng.

Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Đường Noãn đảo mắt, cong mắt nói: “Cũng được, vậy phiền anh cứ chịu đựng tiếp. Nhưng ngàn vạn lần anh đừng có làm ra những hành động mập mờ như theo đuổi gì đó nhé.”
“Nếu không, anh đẹp trai, ưu tú như vậy, nhố tôi động lòng, vậy thì phải từ hôn, anh không muốn từ hôn mà, đúng không?”
Diệp Thù Yến: . . .
Sao có cảm giác lại trở về vạch xuất phát vậy nhỉ?
Không đúng, không phải quay về vạch xuất phát, mà là hoàn toàn mất đi quyền chủ động rồi.
Chỉ thấy Đường Noãn học bộ đáng thản nhiên của anh: “Tóm lại, chịu đựng cho tốt, có thể nhịn được là tốt nhất, không nên động lòng với tôi, nếu không thì từ hôn.”
Diệp Thù Yến: . . . Quả nhiên năm đó vẫn còn quá trẻ tuổi, ngạn ngữ nói đúng, nói chuyện làm việc đều không nên quá tuyệt đối, bạn xem đây không phải là gặp báo ứng sao?
Nhưng anh vẫn không nhịn được mà bổ sung một câu: “Nghĩa vụ và trách nhiệm của vợ chồng chưa cưới cũng nên thực hiện đến cùng.”
Đường Noãn dừng một lát, rụt rè gật gật đầu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức vậy.”
Diệp Thù Yến: . . …. Lời này nghe sao lại có chút cặn bã nhỉ? Đường Noãn phảng phất biết anh đang nghĩ gì, liếc xéo anh nói: “Lỡ như là yêu cầu không hợp lý thì sao?”
Diệp Thù Yến thầm nghĩ, anh sẽ nói ra yêu cầu không hợp lý sao? Sau đó Đường Noãn làm mẫu cho anh thấy, cô phòng bị thật sự là vô cùng vô cùng rõ ràng. Hai người cơm nước xong trở lại tiểu khu, cùng nhau đi thang máy lên lầu, sau khi đến tầng mười chín, Đường Noãn bước nhanh xuống lầu, hơn nữa không cho Diệp Thù Yến xuống, quay đầu thấy anh ở trong thang máy nhìn cô, cảnh giác nhìn anh một cái, rồi bắt đầu sửa mật mã cửa phòng trước mặt anh.
Diệp Thù Yến: . . . Anh không nhịn được nói: “Lúc trước mật mã trong nhà anh đều nói hết cho em biết.”
Đường Noãn đúng lý hợp tình nói: “Tôi đâu có thích anh, đương nhiên anh sẽ không gặp nguy hiểm gì. Nhưng không phải anh thích tôi sao? Lỡ như không nhịn được…”
Diệp Thù Yến tự nhận mình vẫn là quân tử, nên không thể chấp nhận chuyện cô coi anh là lưu manh, nói cắt ngang: “Không nhịn được cắn chân của em sao?”
Đường Noãn nghĩ đến cảnh mình vừa tưởng tượng: . . . Diệp Thù Yến chẳng thèm nhìn cô sửa mật mã cho xong, đã thẹn quá hoá giận đóng sầm cửa đi vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận