Chương 293

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 293

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong thư phòng to như vậy, bàn làm việc thường ngày của Ngôn Chiêu giờ phút này đã bị Ngôn Huệ trưng dụng, bà ngồi trên ghế, tựa lưng đằng sau, trên bàn đặt một túi tài liệu da trâu thuần sắc, trên bìa không có ghi gì cả.
Anh nhàn rỗi ngồi dựa vào bên cạnh bàn, vắt một chân lên, cầm lấy túi văn kiện, đầu ngón tay đẩy miệng túi ra, nhìn vào bên trong: “Mẹ làm việc hiệu suất cao quá, mới đó đã điều tra rõ ràng lai lịch người ta rồi?”
Ngôn Huệ cười lạnh một tiếng: “Còn chưa tính sổ với con. Em gái con mơ mơ hồ hồ thì thôi đi, con làm anh trai cũng không biết ngăn cản một chút? Có thể để cho bạn tốt của mình ra tay với em gái ruột?”
“Bọn họ tự do yêu đương, con ngăn làm sao được, hơn nữa, không phải mẹ rất thích Trần Hoài Tự sao? Còn khen cậu ấy tuổi trẻ tài cao.”
“Đó là hai chuyện khác nhau.” Ngôn Huệ gõ gõ bàn, “Năng lực cá nhân của thằng bé rất xuất sắc, đầu óc rất thông minh, trong công việc quả thật không có gì để chê, nhưng điều này cũng không có nghĩa là thằng bé sẽ là bạn đời tốt, người như cậu ấy, không thích hợp với Trăn Trăn, con có hiểu không?”
“Con không có bạn gái, không hiểu được.”
“Con ngày càng biết lừa gạt mẹ.” Ngôn Huệ vòng qua bàn, giơ tay nhéo lỗ tai Ngôn Chiêu, “Sớm muộn gì mẹ cũng bị con làm cho tức chết.”
Ngôn Chiêu cúi đầu, thuận tiện cho mẹ nhéo lỗ tai mình: “Mẹ có gì phải lo lắng, con và Trần Hoài Tự nói thế nào cũng đã quen biết mười năm rồi, phẩm chất của cậu ấy thế nào con hiểu rõ nhất, nhiều năm như vậy, ngoại trừ Trăn Trăn đều không có thích ai khác, chỉ thích mình con bé, hiện tại sự nghiệp cũng đã thành công, như vậy còn chưa đủ tiêu chuẩn của mẹ sao?”
Ngôn Huệ buông tay, nhíu mày: “Vậy thì thế nào, thân phận xứng với con bé, yêu thích con bé, đây không phải là điều cơ bản nhất sao?”
Yêu cầu của mẹ Ngôn đối với con rể quả thật rất nghiêm khắc.
Ngôn Chiêu suy nghĩ một chút: “Mẹ đối với con dâu tương lai cũng yêu cầu cao như vậy sao?”
Ngôn Huệ lườm anh một cái: “Với tính cách rách nát của con, không độc thân mẹ đã cám ơn trời đất rồi.”
Bà xoay người trở lại ghế ngồi, rút tài liệu trong tập giấy ra, lật xem từng phần một.
Ngôn Chiêu chống hai tay lên bàn: “Vậy bây giờ mẹ tính thế nào? Có đồng ý không?”
Ngôn Huệ cũng không ngẩng đầu lên: “Đâu có đơn giản như vậy.”
Ngôn Chiêu đồng ý, bên môi mang theo nụ cười: “Đúng vậy, nên cho cậu ấy nếm chút đau khổ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận