Chương 294

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 294

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đáng yêu ghê. Lên lầu, anh càng nghĩ càng thấy thú vị, lúc thay quần áo lại nghĩ tới điều gì đó, lấy di động ra gọi điện cho Đường Noãn. Đối phương hung dữ hỏi: “Sao đấy?”
Diệp Thù Yến cười: “Đi công tác về có mang quà cho em.”
Tuy rằng lần này chưa kịp mua nhưng may mắn lần trước mua nhiều. Sợ cô từ chối, chủ động giải thích: “Dựa theo hiệp nghị, là anh phá hủy quy tắc trước, nếu thật sự từ hôn, tất cả quà tặng cho em trong thời gian này đều thuộc về em.”
Anh vừa nói vừa lấy một chiếc hộp đi ra cửa, kết quả là nghe Đường Noãn rụt rè nói: “Được rồi, anh giao cho trợ lý Văn đi, ngày mai tôi đến chỗ anh ấy lấy.”
Diệp Thù Yến: . . .
Nếu biết kết quả sau khi tỏ tình là bị canh phòng nghiêm ngặt, thì anh đã nhịn xuống rồi. Nhưng mặc kệ thế nào, nghe tiếng lòng tiên miên (ải nhải dưới lầu của cô, tâm trạng Diệp Thù Yến vẫn rất không tệ, ngủ một giấc thật ngon. Ngày hôm sau, đợi đến lúc Đường Noãn rời giường thu dọn chuẩn bị đi ra ngoài, anh mới ấn thang máy xuống.
Đường Noãn nhìn Diệp Thù Yến trong thang máy, kinh ngạc hỏi: “Sao anh còn chưa đi?”
Diệp Thù Yến có lý do đầy đủ: “Chênh lệch múi giờ.”
Đường Noãn nghi ngờ nhìn anh, nhưng lại không có chứng cứ gì, dù sao anh cũng không lắp camera ở nhà cô, không có khả năng biết thời gian cô đi ra ngoài là lúc nào.
Xuống gara dưới hầm, Đường Noãn đang chuẩn bị mở cửa xe thể thao của mình ra, kết quả lại bị Diệp Thù Yến ôm bả vai mang lên xe anh: “Lúc này lái xe thể thao sẽ mệt chết đi được, hơn nữa… Nếu như em muốn báo thù, vậy không nên khảo nghiệm sự tự chủ của anh một chút, tra tấn anh một chút sao?”

Đường Noãn phủ nhận nói: “Ai bảo tôi sẽ báo thù.”
Cho rằng lòng dạ tôi hẹp hòi như anh sao? Chẳng qua anh nói cũng rất có đạo lý. Nửa phút sau, tài xế Tiểu Lưu mắt nhìn mũi mũi nhìn tim im lặng khởi động xe, từ khi anh ta làm ở cương vị này, đây là lần đầu tiên Diệp tổng ngồi ở ghế tái phụ, anh ta cảm thấy rất không quen!
Tiểu Lưu cẩn thận nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn cô Đường nhàn nhã ngồi trên ghế sau, thầm nghĩ, hoá ra Diệp tổng nhà anh ta cũng giống anh ta, cũng sợ bạn gái…
“Chăm chú lái xe đi.”
Tiểu Lưu rùng mình, không dám nhìn nữa: “Vâng, Diệp tổng.”
Sau khi Đường Noãn xem xong hợp đồng mà Đường Nguyệt gửi tới, xe gần như đã đến cao ốc Diệp Thị. Đường Nguyệt nói cô ấy đến rồi, Đường Noãn đi thằng đến phòng họp của bộ phận pháp vụ. Diệp Thù Yến thì về văn phòng trước, lấy một phần tài liệu đi qua. Lúc anh đến thì cửa phòng họp có hé ra một khe hở, chắc là người đi vào trước đó quên không đóng kỹ, Diệp Thù Yến có thể nghe được sự giằng co giương cung bạt kiếm ở bên trong.
Tiếng nói của trợ lý Văn lạnh lùng: “Cô cảm thấy loại hình hợp đồng này tôi có thể làm chủ sao?”
Đầu óc không có vấn đề gì chứ? Có bản lĩnh cô đi tìm ông chủ của chúng tôi đi?
Đường Nguyệt dùng một loại âm thanh mềm mỏng dịu dàng nói: “Chỗ ông chủ của anh giao cho em gái tôi đến đòi một lời giải thích, về phần nanh vuốt như anh, chắc cũng không thể an an ổn ổn nhỉ?”
Diệp Thù Yến có thể sẽ trở thành em rể tôi, tôi không tiện ra tay, nhưng thu thập anh thì không cần quá cố kỵ. Trợ lý Văn thản nhiên nói: “Ừm, cho nên điều kiện trong hiệp nghị này là ông chủ quyết định, nanh vuốt như tôi không làm chủ được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận