Chương 295

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 295

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xoạt
Tấm rèm cửa đột nhiên bị kéo ra, ánh nắng ban mai lùa vào căn phòng khiến phòng khách tối tăm lập tức sáng rực lên.
“A ”
Bất ngờ không kịp phòng bị,Triệu Thanh Yến mất đi bóng tối yểm hộ thì, thấy toàn thân vô cùng đau nhức.
Nắng sớm giống như kính chiếu yêu khiến ông không có chỗ chạy trốn.
Rốt cuộc, sinh vật sống ký sinh tɾong bóng tối không thể nào đối diện trực tiếp với ánh sáng.
Ông chợt rùng mình, lập tức giơ tay lên che mắt, đïện thoại rớt xuống đất lăn mấy vòng.
“Triệu Thanh Yến, bố sao vậy?”
Giọng nói quen thuộc của cô gái vang lên bên tai.
Triệu Thanh Yến dụi dụi đôi mắt khô khốc, chậm rãi ngước mắt lên. Là Lộ Lộ Là Lộ Lộ của ông
Lộ Lộ đang đứng đó quan tâm hỏi han ông
Trạng thái tinh thần của Triệu Thanh Yến ở tɾong trạng thái căng thẳng cả đêm cuối cùng cũng được thả lỏng, khóe mắt ươn ướt.
“Lộ Lộ.” Ông vội tiến lên ôm cô gái vào lòng.
“Bố đi đâu thế? Sao giờ mới về?” Tần Lộ Lộ bị ông ôm chặt cứng không động đậy được.
“Lộ Lộ.” Triệu Thanh Yến lặp đi lặp lại cái tên này, vòng tay ôm cô càng chặt hơn.
Giống như một người sắp chết đuối cố gắng bám chặt lấy cái phao cứu sinh.
“Con đây.” Tần Lộ Lộ khẽ đáp.
Cô giơ bàn tay nhỏ bé lên, khẽ vỗ về tấm lưng dày dặn của ông.
Triệu Thanh Yến làm sao vậy? Sau khi nghe đïện thoại thì vội vàng đi ra ngoài một chuyến, quay về thì lại như người mất hồn.
Tần Lộ Lộ ăn mềm không ăn cứng, cô ċһán ghét sự âm mưu, tính toán của ông. Nhưng lúc này, dáng vẻ yếu ớt của người đàn ông là thứ cô chưa từng nhìn thấy.
Cô hơi đau lòng.
“À, bố đã không còn nhà nữa rồi… ” Triệu Thanh Yến khẽ cười.
Nhà họ Triệu đã không phải là nhà của ông nữa.
Bố mẹ, anh em, con trai, từng người từng người đều rời khỏi ông.
Triệu Thanh Yến không còn nhà nữa, chỉ có cô mà thôi.
Tần Lộ Lộ không hiểu “Hả? Đây chẳng phải là nhà bố sao?”
Cô tùy ý nói một câu nhưng lại là sự an ủi cực lớn đối với Triệu Thanh Yến.
Sự bất lực tɾong lòng đã tiêu tán đi phần nào.
“Đúng vậy, Lộ Lộ.” Triệu Thanh Yến cúi đầu hôn lên mái tóc cô “Đây là nhà của chúng ta, sau này sẽ chỉ còn con và bố thôi.”
Ôm Tần Lộ Lộ một lúc, giọng nói của Triệu Thanh Yến đã nhuốm vài phần tình sắc, cơ thể bắt đầu thay đổi.
Với kinh nghiệm của Tần Lộ Lộ thì cô biết ông đã muốn, dù gương mặt phong trần mệt mỏi, còn thức trắng một đêm nhưng người đàn ông này vẫn cứng được.
Nhưng cô lại không muốn.
Cảm giác tê dại như đïện giật truyền đến từ lòng bàn tay, Triệu Thanh Thừa đang giám thị tất cả.
Cô đẩy ông ra “Bố đã mệt mỏi lắm rồi, đi ngủ một lát đi, có việc gì thì chờ tỉnh lại rồi nói.”
“Ừ.” Triệu Thanh Yến buông cô ra, nhưng lại kéo tay cô “Đi cùng bố đi, bố muốn ôm con ngủ.”
Tần Lộ Lộ mơ mơ hồ hồ bị ông kéo vào phòng ngủ.
Triệu Thanh Yến thay áo ngủ rồi kéo Tần Lộ Lộ lên giường, ôm cô rồi nhắm mắt lại ngủ thiếp đi, h0àn toàn không làm gì khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận