Chương 296

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 296

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Vui
Kiều Sở Sở nắm tay anh ấy an ủi.
Bùi Bất Tiện mím môi, âm thầm mỉm cười ngọt ngào.
Hạ Tuyết Thuần liếc nhìn Thụy Lạp đang ngồi trên mặt đất, căm tức nói: “Kiều Sở Sở cô quá đáng rồi đấy nhé, vừa nãy cô bỗng dưng lên cơn điên làm cô Thụy Lạp bị thương, giờ cô lại đánh cô ấy, cô ấy vừa mới mất chồng đấy!”
“Cô ngậm miệng lại.” Kiều Sở Sở không muốn lãng phí thời gian với cô ta vào lúc này: “Cô còn nói thêm một câu nữa, cả cô tôi cũng đánh đấy.”
Dù sao cô ta cũng đã bán đứng cô trong tuyến thời gian khi cô bị giết.
Hạ Tuyết Thuần: “?!”
Con trai thứ hai nhà họ Long, Long Vân Tiêu hùng hùng hổ hổ đứng ra bảo vệ Hạ Tuyết Thuần: “Cô Kiều, sao cô có thể nói như vậy, cô coi trời bằng vung rồi đấy à?!”
Kiều Sở Sở nhìn về phía gã.
Cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu trắng sữa dịu dàng, ánh mắt vô cùng bình tĩnh, nhưng lại vô thức khiến người ta cảm thấy hung ác.
Như thể vách đá dưới đáy biển vậy, có một cảm giác sợ hãi không tên.
Long Vân Tiêu bị cô nhìn rợn tóc gáy, không nói nên lời.
Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đã đến.
Theo quy định của bọn họ, tất cả mọi người đều không được rời đi, phải chờ phía cảnh sát lấy lời khai và điều tra xong mới được rời đi.
Nhưng cảnh sát vừa mới điều tra, đã bất ngờ phát hiện ra, trong nhà Mạnh Nhã Thư còn có một tầng hầm liên quan đến vụ án giết người liên hoàn mãi vẫn chưa có manh mối.
Mạnh Nhã Thư chính là hung thủ giết người, hơn nữa anh ta còn có thói quen quay phim lại. Trong các đoạn băng đều là quá trình anh ta đích thân dùng cưa điện làm hại nạn nhân.
Điều ghê tởm nhất là, khi cảnh sát rạch bức tranh của Mạnh Nhã Thư ra, phát hiện bên trong vẫn còn một bức tranh nữa.
Ngoài mặt, đó là bức tranh thiếu nữ và hoa tươi.
Nhưng bên dưới bức tranh lại là thi thể của thiếu nữ.
Sắc mặt khách khứa lập tức thay đổi, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.
Còn có rất nhiều người cảm thấy may mắn: “May mà người nhà họ Bùi báo cảnh sát, đây chẳng phải là một gia đình sát nhân sao!”
Kiều Sở Sở ngồi trên ghế sofa, nhìn Thụy Lạp bị cảnh sát thẩm vấn lấy lời khai.
Thụy Lạp nước mắt đầm đìa, khóc lóc nói với nữ cảnh sát nọ: “Tôi thật sự không biết anh ấy lại làm những việc này sau lưng tôi, anh ấy không thích tôi can thiệp vào nghệ thuật của anh ấy, tôi…”
Cô ta ôm tim, đau đớn tuyệt vọng: “Thật đáng sợ, không ngờ tôi lại sống cùng loại người như vậy hai mươi năm, rõ ràng bọn tôi đã giao hẹn sẽ cùng nhau tạo ra một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất, không ngờ là anh ấy lại đối xử với tôi như vậy!”
Sau cùng Thụy Lạp vẫn đi cùng cảnh sát, bởi vì cần phải tiếp nhận điều tra.
Nhưng trên đường trở về nhà Lâu Thính Tứ, Kiều Sở Sở vẫn luôn ngồi ngẩn người trong xe.
Cô ngồi trong chiếc xe Lincoln, trong xe chỉ có bảy người anh của cô, và cả Doanh Trần cùng Vi Sinh Hoài Lăng.
Những người khác của gia tộc Vi Sinh và Lâu Thính Tứ đều ở trên một chiếc xe khác.
Từ lúc lên xe Bùi Uyên vẫn luôn ngồi bên cạnh Kiều Sở Sở, anh hỏi dò: “Có phải là em bị dọa sợ rồi không?”
Bởi vì từ lúc nãy Kiều Sở Sở đã bắt đầu có chút kỳ lạ.
Không chút sức sống, vô cùng yên tĩnh, không nói một lời nào.
Vi Sinh Hoài Lăng cầm điện thoại lên gõ chữ cho Bùi Uyên: [Có phải là chúng ta để cô ấy lại một mình nên cô ấy không vui không?]
Bùi Uyên cau mày.
Đúng thật là, anh chẳng biết suy nghĩ gì cả.
Khi đó anh bị cơn giận bùng lên át mất lý trí, chỉ mải nghĩ đến việc xử lý Mạnh Nhã Thư.
Những người khác cũng muốn xem kết cục của Mạnh Nhã Thư, anh cũng cảm thấy Mạnh Nhã Thư sẽ không ngu ngốc đến mức ra tay với Kiều Sở Sở trong buổi triển lãm tranh của mình, vậy nên không để ai lại cùng em ấy cả.
Chắc chắn là em ấy đã bị dọa sợ rồi.
Bùi Uyên liếc mắt ra hiệu với Bùi Du Xuyên.
Trong số các anh em, Bùi Du Xuyên là người giỏi làm Kiều Sở Sở vui vẻ nhất.
Bùi Du Uyên cũng nhân cơ hội này ngồi xuống bên cạnh Kiều Sở Sở: “Sở Sở, em thử nghĩ mà xem, chúng ta báo cảnh sát, chân tướng của vụ án giết người liên hoàn lập tức sáng tỏ, những cô gái đó ở trên trời có linh, những cô gái khác cũng không cần phải nơm nớp lo sợ nữa. Cái tên khốn kiếp Mạnh Nhã Thư kia đã chết rồi, chúng ta cũng coi như là đã báo thù cho các cô gái rồi. Đây là chuyện tốt, em đừng buồn mãi như vậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận