Chương 296

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 296

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn đưa tài liệu mã hoá cho Diệp Thù Yến: “Ký hợp đồng thu mua đi, thỏa thuận bổ sung cũng không cần ký đâu.”
Đường Nguyệt cho rằng cô tin tưởng Diệp Thù Yến, không nói gì, lấy hợp đồng thu mua nói: “Tôi đi về xem trước, xác định không có vấn đề gì thì đến sau.”
Lúc tiễn các cô đến thang máy, Đường Nguyệt xin lỗi Diệp Thù Yến: “Xin lỗi, hiểu lầm cậu rồi, về chuyện trợ lý Văn…”Diệp Thù Yến nghĩ đến tên xấu xa kia, thản nhiên nói: “Không sao, quả thực cậu ấy không thông minh lắm.”
Thang máy vừa lúc “đinh” một tiếng mở ra, trợ lý Văn âm u nhìn ông chủ nhà mình: . . . Anh ấy có thể chịu tiếng xấu thay cho người khác, có thể không được coi trọng, nhưng tuyệt đối không thể bị nghi ngờ là không thông minh, lần này trừ khi tiền thưởng tăng lên gấp bội, không thì không dỗ được anh ấy đâu!
Diệp Thù Yến: . . . Đường Noãn nhìn hai người giằng co, lặng lẽ lùi về phía sau một bước, Đường Nguyệt lại dùng giọng dỗ trẻ con nói với trợ lý Văn: “Trợ lý Văn, lần sau tôi sẽ nói rõ hơn một chút, đừng khổ sở.”
Đường Noãn không nhịn được mà giật giật tay áo của cô ấy, đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa trời ơi! Quả nhiên trợ lý Văn nhìn qua, đáy mắt bắn ra ánh sáng lạnh, Đường Nguyệt cười vô cùng dịu dàng.
Đường Noãn lui về phía sau, đây rốt cuộc là Tu La tràng kỳ quái gì vậy? Cuối cùng không biết Diệp Thù Yến làm cái gì, trợ lý Văn nhanh chóng thu liễm mũi nhọn, lại quay lại thành trợ thủ đắc lực thanh lãnh lão luyện kia. Trước khi vào thang máy, Diệp Thù Yến bỗng giữ chặt tay Đường Noãn. Đường Noãn quay đầu trừng anh, thì thấy anh đưa một cái hộp vào trong tay cô, cười nói: “Món quà đã nói với em.”
Đường Noãn cảm nhận được hơi ấm trên ngón tay này, luôn cảm thấy anh đang chiếm tiện nghi của cô, nhưng lại không có chứng cứ.
…Diệp Thù Yến ngồi trước bàn làm việc, nghĩ đến dáng vẻ trừng mắt của cô thì không khỏi muốn cười, chẳng qua…Tuy rằng lúc ấy suy nghĩ của cô chợt loé lên với tốc độ rất nhanh, nhưng anh vẫn nghe được, tại sao cô lại không có lòng tin tham dự tương lai cùng anh chứ? Có phải vì cuốn sách đó không? Trực giác của Diệp Thù Yến cảm thấy còn có những nguyên nhân khác, hình như cô có khúc mắc gì…
Sau khi tan tầm, Diệp Thù Yến cố tình mua một bình rượu mang về. Lúc Đường Noãn uống say nói tương đối nhiều, có lẽ có thể hỏi ra điều gì đó. Diệp Thù Yến vừa mới lên tới tầng mười chín, anh đã nghe thấy tiếng lòng vui vẻ của đối phương: [A, trên đời này sao lại có người đẹp trai như vậy? !]
[Tâm động đã là cái gì, đến thai động cũng được nữa này! !]
Diệp Thù Yến:? ? ? (▼へ▼メ)

Anh cắn răng tiến lên bấm chuông cửa, nhưng hồi lâu cũng không có người ra mở cửa — — người này là đang giả vờ như không có ai ở nhà. Diệp Thù Yến tức giận nở nụ cười, đang định nhẫn mật khẩu mở cửa thì nghe thấy người nào đó cười lạnh: [Để xem anh ta có thể trực tiếp dùng mật mã mở cửa được không]
[Dù sao thì mình cũng thay đổi mật khẩu rồi, chắc chắn anh ta không vào được đâu.]
Diệp Thù Yến dừng lại, nheo mắt lại ngừng gõ cửa, xoay người dựa vào tường chờ đợi.
Quả nhiên, trong vòng hai phút, ngoài cửa có động tĩnh. Diệp Thù Yến nhìn thấy cái đầu nhỏ lặng lẽ thò ra ngoài nhìn xung quanh, giống như một con chuột hamster nhỏ.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Đường Noãn “rụt” cổ lại. Vừa định đóng cửa lại, Diệp Thù Yến đã nhanh chóng tiến lên chặn lại, cười nói: “Cố tình tó ra gặp anh, em đang lo lắng cho anh à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận