Chương 297

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 297

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bộ lông của nó vô cùng sach sẽ, thoạt nhìn cũng không phải là mèo hoang.
Tần Lộ Lộ nhìn xung quanh nhưng không thấy ai nhìn về phía này, chẳng lẽ là mèo con của ai đi ra ngoài chơi?
Cô cảm thấy chú mèo rấtđáng yêu nên vuốt ve nó mấy cái rồi bắt đầu vẽ.
Mà bức ảnh của Triệu Thanh Yến đã bắt được chính xác khoảnh khắc đó, có lẽ bức ảnh này được chụp ở khoảng cách gần, thế nên các chi tiết đều rấtrõ ràng.
Ngày ấy, Tần Lộ Lộ bước vào trường lớn học mà cô ngưỡng mộ nhất, chuẩn bị the0 đuổi ước mơ nghệ thuật của mình tại học viện hàng đầu này.
Còn có một chút mèo con đáng yêu với cái móng vuốt trắng như tuyết, quả thực là h0àn mỹ.
Tần Lộ Lộ tạm thời quên đi sự cô đơn của mình.
Cô mồ côi bố mẹ từ nhỏ, mười mấy tuổi lại phải đưa tiễn bà ngoại, thế nên chẳng được hưởng bao nhiêu hươռg vị tình thân.
Không sao cả, thế giới này không ban cho cô quá nhiều tình yêu thì cô sẽ dùng hai bàn tay của mình để tạo ra nó.
Nhưng thời gian khiến lý tưởng của cô trở thành một trò cười, bức tranh chú mèo con cũng chẳng biết đã đi đâu mất rồi.
Nếu không lén xem đïện thoại của Triệu Thanh Yến, thì Tần Lộ Lộ đã sớm quên hết những chuyện này.
Nhưng mà, tại sao ông lại có ảnh của cô?
Hôm đó ông cũng ở lớn học C sao?
Người đẹp ở lớn học C nhiều như mây trên trời, cô chỉ là một cô gái quê mùa, h0àn toàn không có gì nổi bật.
Vậy thì, không phải Triệu Thanh Yến tiện tay chụp ảnh mà là chủ đích chụp cô
Ông đã biết cô từ lúc đó rồi sao? Hoặc là, từ sớm hơn?
Nhìn người đàn ông với đôi mắt thâm quầng trên giường, Tần Lộ Lộ cảm thấy hoảng sợ.
Chợt nhớ lại cái năm mà bà ngoại qua đời, cô suýt nữa phải ra đường ngủ. Sau đó, đột nhiên có một nhà hảo tâm từ trên trời giáng xuống, giúp đỡ cô đến thủ đô.
Người mà cô chưa từng gặp mặt kia rấthào phóng, không chỉ cung cấp cơ sở đào tạo tốt nhất cho cô mà còn cho cô ở nơi tốt nhất. Lúc bị bệnh vào vào viện cũng trùng hợp gặp được nhà hảo tâm giúp đỡ.
Những năm đó, mặc dù cô không g͙iàu có gì nhưng chưa từng thiếu tiền.
Ngay cả tɾong cơ sở đào tạo cũng có một giáo viên đối xử vô cùng ưu ái với cô, coi cô chẳng khác gì con ruột. Ngày nào người nọ cũng mang cơm đến cho cô, món ăn còn vô cùng đa dạng.
Giờ nghĩ kỹ mới biết, đó chẳng phải là ưu ái mà giống như một loại nịnh nọt mơ hồ.
Giống như thông qua cô để h0àn thành một nhiệm vụ cao cấp hơn do người nào đó ra lệnh.
Về sau, cô gặp được Triệu Lăng Hiên, xác định quan hệ rồi anh dẫn cô về gặp người lớn tɾong nhà. Giờ nghĩ lại mới thấy, thực ra bọn họ đã bàn bạc xong hết rồi, chọn ngày hôm đó để đưa cô lên giường Triệu Thanh Yến.
Từ rấtlâu trước đó, ông đã biết cô, đã biết hết tận gốc tận rễ của cô, rồi từng bước từng bước đưa cô lên con đường này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận