Chương 298

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 298

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mua Quà
Hình như Kiều Sở Sở đang tức giận! Cơn giận lần này khác với những lần khác!
Ngầu quá, ngầu quá!
Xe của họ đi vào trong nhà Lâu Thính Tứ, dừng lại ở trong sân.
Kiều Sở Sở tức giận xuống xe, đi thẳng tới trước mặt Vi Sinh Văn Trạm: “Mấy người có trang sức gì muốn tặng cho tôi không? Nếu như muốn tặng thì lấy ra ngay luôn đi.”
Vi Sinh Văn Trạm sửng sốt, chậm rãi lấy từ trong túi ra một hộp quà Bvlgari: “Lúc tới đây tôi đã mua tạm nó cho cô, vốn dĩ định chút nữa sẽ tặng cô.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Anh cả đã mua nó khi nào vậy?
Kiều Sở Sở bình tĩnh nhận lấy: “Cảm ơn, tôi sẽ chuẩn bị quà đáp lễ cho mọi người.”
Vi Sinh Văn Trạm: “? Tôi không cần quà đáp lễ.”
Kiều Sở Sở phớt lờ anh ta, lại nhìn về phía Vi Sinh Biệt Hạc.
Vi Sinh Biệt Hạc cảm thấy có chút kỳ lạ: “…Tôi quả thật cũng đã mua rồi.”
Anh ta cũng lấy một hộp quà Bvlgari ra.
Vi Sinh Hoài Lăng: “??”
Anh tư mua từ lúc nào vậy?
Kiều Sở Sở nhận lấy, sau đó lại nhìn về phía Lâu Thính Tứ.
Lâu Thính Tứ lúng túng chớp mắt, nhìn về phía Tống Ngọc ra khỏi cửa đón bọn họ.
Tống Ngọc hiểu ý, búng tay với cấp dưới, lấy ra một bộ vài hộp quà: “Cô Kiều, đây là quà của lão lớn bọn tôi.”
Lần này không phải là Bvlgari nữa.
Mà đó là Van Cleef & Arpels.
Vi Sinh Lẫm ở bên cạnh tò mò hỏi: “Kiều Sở Sở, sao cô không hỏi tôi thế?”
Kiều Sở Sở lạnh lùng liếc mắt nhìn anh ta: “Anh có mua à?”
Vi Sinh Lẫm nghẹn họng: “À, không mua.”
Doanh Trần đi đến bên cạnh Vi Sinh Lẫm, khoác vai anh ta nói: “Không sao đâu anh Lẫm, em cũng không mua.”
Vi Sinh Lẫm bối rối: “Vậy hay là hai người chúng ta sai người đi mua bù một cái nhỉ? Mọi người đều mua cả rồi, chỉ có hai chúng ta là không, thế chẳng khác nào đang nói chúng ta keo kiệt lắm, ngay cả trang sức cũng không chịu mua.”
Doanh Trần bật cười, lại gần anh ta nhỏ giọng nói: “Chuyện này ấy à, ngoài mặt là tặng trang sức, nhưng trên thực tế là danh sách tử vong đấy.”
Vi Sinh Lẫm: “???????”
Tặng trang sức thôi mà cũng cho ra danh sách tử vong được cơ à?!
Vi Sinh Hoài Lăng khẽ vỗ tay, ra hiệu mọi người nhìn cậu.
Cậu không thể nói chuyện, vậy nên đã tạo một nhóm chat, kéo tất cả những người đang có mặt ở đây vào trong đó.
Cậu nhắn trong nhóm: [Người nào tặng trang sức đều có thể sẽ bị súng bắn chết. Chúng ta phải tự bảo vệ mình thật tốt, đừng gây rắc rối cho Kiều Sở Sở.]
Những người không ngồi cùng xe với Kiều Sở Sở: “?”
Người tặng trang sức sẽ bị súng bắn chết ư?
Vi Sinh Lẫm kinh ngạc: [? Ai tặng trang sức cho Kiều Sở Sở đều bị nguyền rủa à? Ông trời sẽ bắn đạn trừng phạt người tặng trang sức sao?]
Bùi Triệt thở dài, tóm tắt ngắn gọn lý do.
Nói xong, anh ấy tổng kết: [Mặc dù Kiều Sở Sở đoán trước người chết sẽ là một trong bảy anh em bọn tôi, nhưng điều đáng kinh ngạc là ngoài bảy người bọn tôi ra, mấy người cũng mua trang sức, vậy nên những người khác cũng có thể bị Thụy Lạp giết chết.]
Vi Sinh Văn Trạm: [@Vi Sinh Hoài Lăng, đừng để Thụy Lạp đến gây chuyện.]
Vi Sinh Hoài Lăng: [Được rồi, đến lúc đó em sẽ đi một chuyến, giải quyết chuyện này.]
Bùi Uyên: [Chúng ta không thể xem nhẹ chuyện này được, Lâm Thanh từng muốn tránh cốt truyện nhưng lại không thể làm được. Vì vậy, chúng ta không chỉ phải đối phó với Thụy Lạp mà còn phải thiết lập các chốt bảo vệ ở xung quanh nữa, chúng ta cũng phải bảo vệ Sở Sở, nhanh chóng đặt vé máy bay về Trung Quốc càng sớm càng tốt, em ấy tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.]
Bùi Phong Lộng liếc nhìn bóng lưng của Kiều Sở Sở: [Nhưng đây đều là những hành động bí mật của chúng ta. Kiều Sở Sở là người trong cuộc trên danh nghĩa, chuyện này cũng phải xem em ấy thấy thế nào.]
Mọi người: [? Có ý gì?]
Bùi Phong Lộng hít một hơi thật sâu, kiên nhẫn giải thích: [Sở Sở sẽ không bỏ qua chuyện này. Mặc dù em ấy không thể nói cho chúng ta biết, nhưng chắc chắn em ấy sẽ dùng cách của chính mình bảo vệ chúng ta. Vấn đề là em ấy sẽ bảo vệ chúng ta như thế nào?]
Doanh Trần: [? Một nhóm lớn lão còn cần cô ấy bảo vệ à? Vậy thì chúng ta cứ dứt khoát nắm tay nhau trở thành người chuyển giới đi.”
Vi Sinh Biệt Hạc: [Doanh Trần, anh không hiểu được điều này đâu. Một người trong số chúng ta sẽ chết, nhưng Kiều Sở Sở không hề nói rõ, vậy nên chúng ta buộc phải giả vờ như không biết chuyện gì cả, âm thầm hành động, còn ngoài mặt thì vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của cô ấy.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận