Chương 299

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 299

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy cô không bò nổi, Thích Kỳ Niên ở phía sau cắm cô, vừa cắm vừa đẩy cô đi.
Lần này hai người gần như là sướng ngốc.
“A a a…”Minh San kêu dâm, cảm thấy mình thực sự giống y như con chó cái động dục, bị con chó đực ở phía sau thao đến phát tao phát lãng, còn không nhịn được muốn càng nhiều.
“Thật thoải mái… Cha dùng sức đi…”
“Tao hóa ”
“A a a…”
Đêm trước hai người làm quá muộn, ngày hôm sau đều không dậy nổi, ôm nhau nằm trong chăn, thoải mái đến mức không muốn nhúc nhích.
Tiểu Thanh đã tới hai lần, đứng bên ngoài cửa nghe một lúc lâu, đều không nghe thấy bất cứ động tĩnh gì, chỉ có thể về phòng mình đợi.
Nếu là lúc trước Thích lớn soái đều sớm dậy vận động, vận động xong sẽ đợi tiểu thư cùng ăn cơm sáng, ăn xong mới đi bận việc.
Hôm nay thì không như vậy.
Tiểu Thanh nhớ tới động tĩnh nghe được từ phòng tiểu thư tối hôm qua, không nhịn được đỏ mặt.
Trương Hành bị lớn soái phái đến Khánh Thành bận việc, đã không gặp mấy ngày, mấy tối nay Tiểu Thanh đều ngủ một mình, đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Mới nghĩ như vậy bên ngoài cửa sân truyền tới động tĩnh, Tiểu Thanh nghĩ là tiểu thư tỉnh dậy vội đi ra ngoài xem.
Sau đó thấy được người đàn ông cô ấy nhớ thương mấy ngày nay, đang bước nhanh về phía cô ấy.
“Tiểu Thanh.” Trương Hành đi nhanh về phía cô ấy, nắm lấy tay cô ấy, hai người tình ý miên man đối diện một lát, người đàn ông mới hỏi cô ấy “Đại soái còn ở bên này không?”
“Còn chưa tỉnh dậy với tiểu thư.” Tiểu Thanh nói.
Đôi mắt Trương Hành sáng ngời, quay đầu nhìn về phía nhà chính, lập tức gấp không đợi nổi đẩy mạnh Tiểu Thanh vào phòng, đóng cửa lại vội vàng nói
“Tiểu Thanh ngoan, anh nhớ em muốn chết.”
Nói xong thì cúi đầu, dùng sức hôn lấy cô ấy.
Trái tim của Tiểu Thanh đập nhanh hơn, vươn tay ôm lấy cổ anh ta.
Khi Minh San tỉnh lại đã sắp giữa trưa, khi ngồi dậy chăn mềm mại trượt xuống, lộ ra cơ thể trần trụi trắng nõn nhưng loang lổ vệt đỏ của cô.
Vừa nhìn là biết bị chơi tàn nhẫn.
Cô mới ngồi dậy, Thích Kỳ Niên còn đang rửa mặt ném khăn lông trong tay đi, đi đến mép giường đánh giá cô
“Không ngủ thêm một lát à?”
Minh San kéo chăn che người theo bản năng, thì nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập ý cười của cha.
Minh San hờn dỗi trừng hắn một cái, dịu dàng nói “Không được nhìn ”
Thích Kỳ Niên nghe thấy thế cười to ra tiếng, nói “Cha không chỉ muốn nhìn, còn muốn sờ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận