Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A! Ý kiến hay!” mắt đẹp của An Vịnh Tâm lóe sáng. Cho dù là Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đi nữa thì cũng có khắc tinh. Cô ôm cổ Thẩm Tư Kiều: “Chồng à, anh thật thông minh.”

“Quá khen, anh muốn phần thưởng, một cái hôn.”

“Không thành vấn đề, một trăm cái cũng có, ha ha…”

Ở nơi nhỏ bé này tràn ngập hạnh phúc. Đó đã là một câu chuyện xưa còn bây giờ đã là chuyện khác…

“Nhóc con, thành thật khai báo cho mẹ. Nửa tháng trước, xâm nhập kho tư liệu trường học lấy đề thi sau đó phát tán trên internet làm hại cuộc thi rối loạn có phải là con giở trò hay không?”

Tiếng la hét cực kỳ vang dội từ căn phòng nào đó ở lầu hai Thẩm gia truyền ra. Giọng nói của nữ chủ nhân vô cùng tức giận nhưng hiển nhiên người bị trách mắng lại vô cùng hời hợt.

Một đứa bé lười biếng ngồi dưới đất sát cửa sổ. Nó không ngẩng đầu lên, cặp mắt vẫn như cũ quét qua cuốn sách Anh Văn cầm trong tay, một ngón tay nhỏ bé trắng noãn thong thả ung dung giả vờ ngoáy ngoáy lỗ tai, khóe miệng nâng lên một chút, cười như không cười, âm thanh thở dài nhẹ nhàng chậm chạp từ môi mỏng bật ra: “Mẹ, làm việc phải có chứng cứ, mẹ không thể nói oan cho người tốt được. Hơn nữa người này còn là con trai bảo bối của mẹ! Còn nữa, nếu như có thể, mẹ có thể nói nhỏ một chút không? Trái tim của con rất yếu ớt, đừng hù dọa con.”

“Cứt chó!” Từ ngữ bất nhã từ môi mỏng của An Vịnh Tâm bật ra, cô chống nạnh từ trên cao nhìn xuống cái người có bộ dạng “Việc không liên quan đến mình, vắt giò ngồi xem”, cô tự nói với mình, nhất định phải tỉnh táo, phải tỉnh táo! Nhưng…

“Trái tim của con rất tốt, tốt đến độ có thể làm si măng cốt thép! Chứng cứ? Mẹ không cần đến nó, mẹ nhìn vào mắt con là biết con nói thật hay nói giả, huống chi… Con cho rằng mẹ thật sự không có chứng cứ sao?”

Cuối cùng đứa trẻ bất đắc dĩ buông quyển sách dầy cộm xuống, nó nhìn về phía An Vịnh Tâm mỉm cười và nói: “Mẹ đã lớn tuổi rồi tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, người trưởng thành nên giữ vững phong độ, hơn nữa, ba nói mẹ ở trước mặt con không được nói tục, mẹ quên rồi sao?”

“Con!” An Vịnh Tâm bỗng chốc nắm chặt bàn tay, cô thật sự muốn đem thằng nhóc trước mắt từ trên lầu ném xuống.

Cái gì gọi là “Lớn tuổi”? Cô mới ba mươi tuổi! Hai từ “Lớn tuổi” cùng cô một chút quan hệ cũng không có, cô…

Bây giờ không phải là lúc nghĩ tới vấn đề rối rắm này.

Một hồi lâu sau, cô nheo mắt lại, hít thở sâu một hơi rồi nói: “Thẩm Thiên Dục, cho mẹ một lý do, mẹ liền bỏ qua cho con.”

Đứa bé cũng chính là Thẩm Thiên Dục, từ dưới đất đứng lên, duỗi lưng một cái: “Nào có lý do gì? Muốn làm thì làm thôi.”

“Quả nhiên là con!” Chất vấn lâu như thế, cái thằng nhóc này cũng không nói ra đáp án, hiện tại lại thẳng thắn một cách không cần thiết, làm trò quỷ gì đây? An Vịnh Tâm ôm bả vai Thẩm Thiên Dục lén lút nhỏ giọng hỏi “Muốn làm trò quỷ gì thì làm đi, cho tới bây giờ con sẽ không làm chuyện không có lợi ích! Trò đùa dai này sẽ lãng phí quá nhiều thời gian của con, con luôn ghét như vậy mà. Nói, có âm mưu gì?”

Thẩm Thiên Dục nhíu mày liếc xéo An Vịnh Tâm: “Mẹ, nam nữ thụ thụ bất thân, mẹ có thể buông con ra không?”

Hắn lại dám nói nam nữ thụ thụ bất thân với cô sao. Người nữ là mẹ của hắn nha! Lại nói, hắn là một đứa trẻ tám tuổi hiểu cái gì là chuyện nam nữ chứ!

“Nói mau, nếu không con đừng mơ tưởng có thể gặp lại Minh Ít Liêm!” An Vịnh Tâm dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra được, có thể huấn luyện đứa con trai nhỏ của cô đem kho tư liệu nhà người ta ra giải trí, trừ chồng của Hoắc Vân Khê ra thì còn ai nữa. Người đó được giới hacker xưng là “Tôn Vương”. Chính là gã đàn ông tên Minh Ít Liêm ngoài đời thực, tuyệt đối không có người thứ hai!

Bình luận (0)

Để lại bình luận