Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Mèo Cưng
Dương Hạ Vũ thiếu người sao?
Hắn bước xuống nhà. Cả đám hầu gái đang làm việc, nhưng thực chất là đang cố trưng bày cơ thể. Bọn họ mặc những bộ đồng phục hở hang, cố tình quyến rũ hắn .
Đúng như vậy. Tất cả người hầu gái trong căn nhà này, không một ai là chưa từng lên giường với hắn. Một, hoặc hai, hoặc vô số lần .
Hạ Vũ luôn tuyển những cô gái xinh đẹp, biết cách chiều chuộng, và quan trọng nhất, phải là “trinh nữ” . Chỉ cần hắn muốn, cả bọn sẵn sàng leo lên giường để làm hắn thoả mãn . Đẹp trai, lắm tiền như hắn, ai mà không muốn?
Nhưng, không ai có thể thay thế được vị trí của Hoa Thiên Tuyết . Một cô gái bình thường, nhưng lại được hắn “chăm sóc” như một “sủng vật” .
Đúng. Chỉ là vật nuôi. Không hơn không kém .
Dù ai cũng biết Bạch Nhu là người yêu của Hạ Vũ, nhưng hắn chưa một lần lên giường với chị ta . Người ngoài thì đồn Bạch Nhu chỉ là con bù nhìn xinh đẹp để che giấu cho sự tồn tại của Thiên Tuyết . Nhưng sự thật là, hắn “thích” chị ta, nên không muốn phá vỡ cái tình cảm được cho là đúng mực đó .
Cái gọi là “thích” của hắn, cũng chỉ dừng lại ở mức cảm mến . Hắn không quan tâm khi chị ta bỏ đi. Thật ra, hắn chỉ yêu chính bản thân hắn mà thôi .
________________

Ngày hôm sau, như lời hắn đã hứa, cô được đi học.
Thiên Tuyết vui vẻ, phấn khích lạ thường . Đã lâu lắm rồi cô không được hòa nhập vào môi trường học đường. Ngoài hắn và mấy ả chanh chua trong nhà, cô chẳng có lấy một người bạn thật sự .
“Vui đến vậy sao?”
Ngồi trong chiếc Limo sang trọng, mắt cô cứ dán chặt ra cửa sổ, cố gắng tìm kiếm hình bóng ngôi trường . Hắn kéo cô, đặt cô ngồi gọn trong lòng hắn. Hắn phì cười vì cái vẻ ngây ngô này .
Hắn vuốt nhẹ mái tóc cô, mái tóc đã được hắn đích thân chải mấy lần. Thiên Tuyết gật đầu như gà mổ thóc .
Hắn nghiêng đầu, tựa vào ghế, nhìn khuôn mặt thanh tú của cô . Hắn tự hỏi, tại sao cô vui như vậy mà lại không cười?
Đúng, Thiên Tuyết rất vui. Háo hức. Nhưng khoé môi cô lại chẳng thể nhếch lên nổi . Niềm vui của cô được thể hiện qua đôi mắt lấp lánh, trong veo như có màn sương mỏng . Cô đang chờ đợi. Chờ đợi những người bạn, những nụ cười vô tư.
Bỗng, mâu quang cô chùng xuống. Cô nhìn xoáy vào mắt hắn.
“Tình yêu.”
Cô cười nhạt với chính mình. Lại “mơ mộng” rồi. Mãi mãi sẽ không có thứ xa xỉ đó đâu .
Hạ Vũ nâng khoé môi. Hắn vươn tay, ôm lấy gương mặt cô, đặt vào lồng ngực ấm áp nhưng lạnh tâm của hắn .
“Một con mèo đáng yêu.”
Niềm vui chợt tan biến, chỉ còn lại sự buồn tủi, nhói buốt . Đến bao giờ, nơi trái tim lạnh lẽo này, mới có một góc nhỏ dành cho cô?
________________

Chiếc xe dừng trước cổng trường.
Hạ Vũ bước xuống trước, rồi ra vẻ lịch lãm, nắm lấy tay Thiên Tuyết, nhẹ nhàng đỡ cô ra ngoài .
Khi cô bước khỏi xe, ánh mắt cô trừng lớn. Kinh ngạc, choáng ngợp . Ngôi trường này… nó không phải là trường, nó là một cung điện! Cứ như cung điện Versailles, mang đậm phong cách châu Âu cổ kính . Nơi đây rộng lớn, hoành tráng. Cô muốn òa lên khóc khi được đặt chân vào một nơi đồ sộ như thế .
Hành lang dài thăm thẳm. Những hoa văn tinh xảo được mạ vàng óng ánh. Những cột trụ điêu khắc theo nghệ thuật Baroque . Hoàn hảo.
Đôi mắt cô mơ màng trong sự sang trọng đó. Hạ Vũ nhìn cô, lắc đầu. “Mèo ngốc.”
“Đến lớp thôi.”
Hắn kéo Thiên Tuyết đi. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô . Những cái nhìn đó, chúng như muốn ăn tươi nuốt sống cô .
Tại sao? Cô ngước nhìn hắn. Tại sao hắn không phải là một người bình thường?
“Đồ ngốc,” cô tự chửi mình. “Hắn là thiếu gia nhà họ Dương.”
________________

Cứ ngỡ được thoát thân, ai ngờ lại học chung lớp, ngồi cùng bàn với hắn .
Khi cô bước chân vào lớp, cả người cô khựng lại. Ánh mắt cô trở nên đau khổ, phòng bị. Cô nhìn chằm chằm vào hai kẻ đang ngồi ở bàn cuối .
“Chào Thiên Tuyết xinh đẹp.”
Đó là Đỗ Phương và Lưu Ngọc Thái.
Tuyết gật đầu, không thèm trả lời. Hai tên dơ bẩn đáng nguyền rủa .
Đỗ Phương nhếch mép. Hắn đứng dậy, giật mạnh tay Thiên Tuyết. Lực quá mạnh khiến cô mất thăng bằng, ngã nhào vào lòng hắn .
“Á!”
Hắn cười ha hả. Đưa bàn tay thô bỉ lên, hắn xoa nắn mạnh bạo đôi ngực sữa đang vung cao kiêu hãnh dưới lớp áo đồng phục của cô .
Mặt Thiên Tuyết biến sắc. Cô lấy tay xô hắn ra, nhưng sức cô không đủ . Cả người cô cứ quằn quại trong vòng tay hắn. Lưu Ngọc Thái ngồi bên cạnh, cười dâm tà, liếm láp bờ môi kinh tởm của hắn .
“Được rồi,” một giọng nói lạnh lùng vang lên. “Buông con mèo của tao ra.”
Hạ Vũ giật cô về phía hắn. Hắn thản nhiên chỉnh lại bộ đồng phục đã bị nhàu nát của cô. Ánh mắt hắn không một chút tức giận .
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận