Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màn đêm từ lúc nào đã buông xuống đen kịt như thể nuốt chửng hai kẻ lỡ bước vào bóng tối vô tận.

Chú Trần vốn là người đàn ông khỏe mạnh, song đã nhiều ngày không ăn uống lại vừa phải neo một đoạn dài đường núi, cánh tay thợ săn không còn sức để kéo cô lên. Ngoài tiếng gió rít gào bên tai, đôi chân lơ lửng đã mất toàn bộ sức lực, hai kẻ khốn khổ chỉ nghe thấy tiếng thở dồn dập, vị mặn của mồ hôi và máu tanh như hòa tan vào bầu không khí sương giá.

Đêm, trời tối, không trăng,ánh mắt cô long lanh như nhìn thấu vào tâm hồn người cha đáng thương. “Chú Trần, nhanh thả tay con.”

Cơ thể chú Trần đã tụt xuống quá nửa, cả hai đều không còn sức để vẫy vùng. Một là buông tay để mình cô rơi xuống, hai là cả hai cùng đến gặp tử thần, chưa kể đứa nhỏ Tiểu Trần ở nhà khẳng định không đợi được thuốc về cứu hắn.

Chú Trần không còn sức trả lời, gắng hết sức lắc đầu.

“Chú còn phải về cứu Tiểu Trần.” Đàm Ngư khuyên hắn, sau đó dùng chút sức cuối cùng, ngày càng để bàn tay bé xíu tuột khỏi nắm tay đầy vết chai của chú Trần. “Chú nhất định phải trở về cứu hắn, khẳng định con hy sinh không vô ích.”

Cảm nhận được cơ thể mình dần rơi xuống, càng ngày càng nhanh. Cái chết dường như trở nên rất gần.

Đàm Ngư hoảng loạn.

Đến cho cùng, ai lại nguyện ý chết đi ngay khi vừa thanh xuân tươi đẹp chứ.

Cô còn phải khôi phục lại Đàm Gia, phải truyền lại bí truyền gia tộc cho đời sau.

Cô không muốn như vậy mà thất hứa với cha.

Đàm Ngư cảm nhận được cảm giác rơi càng lúc càng nhanh, cơ thể ngày càng nặng nề, dường như bị không khí xung quanh đè ép đến mức không thể thở. Lục phủ ngũ tạc cũng như thể bị xung quanh kéo đến nứt toác.

Cô vừa không muốn chết đi, vừa muốn cảm giác đau khổ này nhanh chóng chấm dứt.

Rơi lâu như vậy còn chưa đến đáy, không biết vực này sâu đến mức nào chứ.

Cuối cùng không rõ vì quá đau đớn hay vì thiếu không khí, Đàm Ngư ngất đi. Cô thật hy vọng bản thân sau khi tỉnh lại đã có thể đến thiên đường, gặp lại cha Đàm, mẹ Đàm, trở lại cuộc sống hạnh phúc trước đây trong Dược Sơn Trang, vô lo vô nghĩ.

Không biết qua bao lâu, Đàm Ngư ngửi thấy mùi cỏ khô thoang thoảng. Khoang miệng cũng cảm nhận được vị ngọt ngọt lẫn chút đắng.

Cảm nhận cơ thể dường như thật nóng, giống một viên than hồng không ngừng tỏa nhiệt, cô chỉ có thể gắng mở mắt.

Cô nằm bên trong một túp lều dựng lên bởi cỏ khô, xung quanh có thật nhiều, thật nhiều thỏ đều đang nhìn. Liếc sang bên phải liền có thể thấy bà lão già nua cầm chiếc bát thô sơ, có lẽ vừa dùng nó đút thuốc cho cô.

“Bà bà…” Đàm Ngư cảm thấy giọng nàng khản đặc. “Có thể cho con xin chút nước hay không?’

Bà lão nghiêng đầu, có vẻ không hiểu lời Đàm Ngư nói. Mấy con thỏ nhỏ xung quanh cũng nhanh chóng dựng tai, hướng ánh mắt nhìn sinh vật kì quái nhìn về phía cô.

Không phải rơi xuống nơi hẻo lánh, gặp được dân tộc không nói tiếng phổ thông rồi chứ?

Đàm Ngư đưa tay chỉ vào chiếc bát trên tay bà lão, lại chỉ vào miệng mình, cố gắng diễn tả cho bà hiểu. Loại cỏ kia giã thực sự quá đặc, vẫn còn nghẹn cứng ở cổ họng, cô thật sự cần nước uống, nếu không vừa thoát chết sau rơi vực, liền đen đủi bị chết vì nghẹn cỏ. Như vậy thì thật quá xui xẻo rồi.

Bà lão hiểu ra điều gì đó, cúi xuống nói một tràng ngôn ngữ khó hiểu với đám thỏ. Hai con thỏ con dường như hiểu được lười bà nói, liền cùng nhau nhảy ra khỏi lều cỏ.

Không lâu sau, chúng lăn theo một thứ quả sáng lấp lánh vào. Lũ thỏ con này thật thần kỳ nha! Kích thước quả không lớn, da căng bóng, bên ngoài óng ánh ánh vàng dễ chịu. Bà lão cúi xuống, lau qua da quả sau đó đưa đến bên miệng cô.

Ăn vào sẽ không chết đó chứ? Dù sao thứ quả này trước nay cô chưa từng thấy.

Hương thơm từ quả tỏa ra dễ chịu, hơn nữa lớp vỏ căng bóng, cảm giác thật mọng nước. Đàm Ngư âm thầm tặc lưỡi, bọn họ đem đến cho cô, hẳn là không vấn đề gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận