Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rất xoắn xuýt, muốn nhìn Nguyên Thanh nhưng lại sợ khóc…”

“Còn có thể nhìn thấy nữ thần lộ thịt, cái kia lưng trần, đẹp phát nổ.”

Nữ ngồi cùng bàn nhãn tình sáng lên: “Oa… Vậy tớ thật muốn đi nhìn.”

Đường Viêm đắc ý quay đầu hướng Tông Tầm còn buồn ngủ nói: “Tầm ca, anh còn vé xem phim sao? Cho bạn ngồi cùng bàn em một tấm.”

Sau khi bộ phim được phát hành, Tông Tầm rủ anh đi xem nhận vô số vé xem phim.

Tông Tầm lười biếng ngồi dậy, cúi đầu từ trong túi xách lấy ra một chồng vé xem phim, hững hờ nói: “Cho người trong lớp đi.”

Lúc «Trầm Luân» còn chưa tới thời điểm công chiếu, anh đã xem nó tại công ty của mẹ mình rồi. Trong bộ phim này, ý chí của bản chất con người và sự căng thẳng của ham muốn được diễn giải một cách sinh động bởi nam và nữ nhân vật chính.

Nghe người chung quanh nghị luận phim báo trước cùng Nguyên Thanh lõa thể, Tông Tầm tiếp tục ghé vào trên mặt bàn buồn ngủ nặng nề.

Anh từng cho rằng đó là thân thể trần truồng của Nguyên Thanh, đặt bao hết vé xem phim trực tiếp nghĩ ném ở trong nhà.

Anh không biết cho đến khi anh thực sự nhìn thấy tấm lưng trần truồng của cô đêm qua mới biết được, trong phim ảnh thân thể là thế thân.

Nghĩ tới đây, Tông Tầm suy nghĩ một bên khóe miệng câu lên.

Trong phim ảnh lõa thể tính cái gì, từ bả vai đến eo đều là nhỏ hẹp gầy yếu.

Và thực sự đường từ vai thẳng xuống đến eo của cô không ôm trọn, và sau đó mở rộng từ eo đến đường mông đầy đặn.

Kiểu khỏa thân nhấp nhô này hoàn toàn đẹp.

Đường Viêm đem vé xem phim tiêu xài xong sau này trở lại chỗ ngồi, bạn ngồi cùng bàn lặng lẽ quay đầu mắt nhìn Tông Tầm nằm sấp ngủ, rồi mới nhỏ giọng hỏi: “Tông Tầm thế nào mua nhiều vé xem phim như thế?”

Đường Viêm cũng hạ thấp âm lượng trả lời: “Trải qua nhiều năm quan sát của tớ, tớ khẳng định anh ấy là fan cuồng Nguyên Thanh. Khi đi đến nhà của anh ấy, sẽ chỉ nhìn thấy tạp chí với trang bìa hình Nguyên Thanh…”

Hai người xì xào bàn tán Tông Tầm làm sao mà có khả năng nghe không được, người hâm mộ cứng đầu? Đó chính là fan cuồng tốt.

Fan cuồng muốn đem cô thao chết .

“Cút!”

Một tiếng gầm giận dữ cắt ngang sự im lặng trong lớp học, tất cả học sinh đang làm bài đều nhìn vào chỗ Phương Nghệ đang ngồi ở giữa lớp.

“Có chuyện gì vậy?” Giáo viên ngữ văn đang ngồi trên bục giảng đứng lên và hỏi.

Phương Nghệ trợn mắt lên giận dữ nhìn cậu bạn ngồi cùng bàn, hướng lão sư phản ánh: “Cậu ấy luôn vụng trộm lại gần em, còn nhỏ giọng cẩn thận nói hương thật thơm, buồn nôn chết rồi, cảnh cáo một lần cậu ấy không nghe, chết tiệt đồ biến thái.”

Nghe Phương Nghệ lên án xong Đường Viêm trong nháy mắt đứng lên khí thế hung hăng đi hướng Lý Cường: “Tao nhổ mày đại gia Lý Cường…”

Phương Nghệ nhìn biến thái ngồi cùng bàn tựa như một bãi giòi như nhau vùi ở trên chỗ ngồi không nhúc nhích.

Không đợi Đường Viêm từ phía sau đi qua, Tông Tầm đã hành động trước để kiềm chế đối phương, cầm lấy chiếc cốc giữ nhiệt ở bàn ném về phía Lý Cường.

“Bùm!” Cái cốc đập vào đầu Lý Cường, hắn ảm đạm nhìn lại phía sau, Tông Tầm một mặt bình thản nhìn chằm chằm hắn, trong ánh mắt lại mang theo sự tàn nhẫn.

Đường viêm đi qua nắm lấy cổ áo Lý Cường kéo dậy trong nháy mắt tặng cho một quyền nặng nề, “Dám đụng cô ấy, muốn chết.”

“Làm cái gì đây, làm cái gì đây! Dừng lại cho tôi!” Lão sư ngữ văn xuống bục kéo ra hai người, “Thế nào trước đó không nghe thấy qua có nữ sinh phản ánh vấn đề này?”

Phương Nghệ cười lạnh trả lời: “Đó là bởi vì lúc trước cậu ta không ngồi cùng bàn với nữ sinh.”

“Vấn đề này lão sư sẽ giải quyết, hai người các em giả người tài giỏi cái gì?” Ông thầy người ngữ văn đưa mắt cảnh cáo.

“Đúng a, Tầm ca anh thế nào đột nhiên phản ứng lớn như thế.” Đường Viêm một mặt nghi ngờ nhìn qua Tông Tầm, hẳn là Tầm ca cũng thích Phương Nghệ? Không thể nào?

Bình luận (0)

Để lại bình luận