Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kịch Bản Của Kẻ Lót Đường (Tiếp theo)
A Yên, hay bây giờ là Bùi Yên, dựa lưng vào cánh cửa nhà vệ sinh lạnh lẽo, nhắm mắt tiêu hóa “kịch bản” vừa được truyền tải.
Nhân vật nam chính (ML): Lâm Dịch Phong. Một cái tên không thể khuôn mẫu hơn. Đúng chuẩn “con cưng của trời”. Ông nội là thủ trưởng quân khu, ông ngoại là tài phiệt hàng đầu. Gia thế hiển hách, quyền lực ngút trời.
Nhưng anh chàng này không thích đi theo con đường được trải sẵn. Tốt nghiệp cấp ba, hắn từ chối cả quân đội lẫn sản nghiệp gia tộc, tự mình cùng bạn bè thành lập công ty công nghệ. Và dĩ nhiên, hắn thành công rực rỡ.
Ngoại hình thì khỏi phải bàn. Cao ráo, đẹp trai đến mức bức người. Nhưng tính cách thì lạnh như băng, coi phụ nữ như cỏ rác. Những kẻ cố dùng quan hệ gia đình để tiếp cận hắn đều bị hắn cho “bay màu” không thương tiếc. Hiện tại, hắn đang là sinh viên năm cuối khoa Máy tính đại học A. Bạn học trong trường không biết gia thế thật của hắn, chỉ biết hắn là nam thần số một vì tài năng và vẻ ngoài.
A Yên nhếch mép. Một tên ‘tổng tài’ kiểu mẫu. Lạnh lùng, gia thế khủng, đẹp trai. Kịch bản này cũ quá rồi. Loại đàn ông này, càng tỏ ra lạnh lùng, bên trong càng rực lửa. Chỉ là chưa ai biết cách châm thôi.
Nhân vật nữ chính (FL): Tô Điệp Y. Bạn cùng phòng của Bùi Yên. Xinh đẹp, thông minh, sắc sảo. Xuất thân “Quý nữ” (tiểu thư nhà giàu).
Cô nàng này đã nhắm trúng Lâm Dịch Phong từ thời cấp ba. Dứt khoát sửa nguyện vọng đại học để thi cùng trường với hắn. Thậm chí còn xin vào công ty hắn làm thực tập sinh suốt kỳ nghỉ hè.
Chiến lược của Tô Điệp Y là “mưa dầm thấm lâu”. Bốn năm đại học thận trọng tiếp cận, chậm rãi trở thành một sự tồn tại không thể thay thế bên cạnh hắn. Sau đó dùng thêm ba năm làm bạn thân, cuối cùng mới khiến tảng băng Lâm Dịch Phong tan chảy và yêu cô ta.
Một ‘nữ cường’ thông minh, A Yên phân tích. Kiên nhẫn, có chiến lược. Dùng 7 năm để có được một gã đàn ông. Cũng đáng nể… nhưng quá tốn thời gian. Tình yêu của cô ta là một ván cờ, không phải một ngọn lửa.
Nguyên chủ (Bia đỡ đạn): Bùi Yên. Chính là thân thể này.
Xuất thân “dòng dõi thư hương”, gia đình tri thức. Bản thân hiền lành, ôn nhu, am hiểu thi thư. Và, dĩ nhiên, cũng yêu thầm Lâm Dịch Phong. Nhưng vì nhút nhát, cô chỉ dám đứng nhìn từ xa, không bao giờ dám thổ lộ.
Bùi Yên biết Tô Điệp Y cũng thích Lâm Dịch Phong, nên cô tự nguyện rút lui, chôn giấu tình cảm của mình. Cô âm thầm hâm mộ, ghen tị với sự dũng cảm và thành công của Tô Điệp Y.
Nhưng Tô Điệp Y, sau khi phát hiện ra tình cảm của Bùi Yên, lập tức coi cô là kẻ thù. Dù Bùi Yên không làm gì, Tô Điệp Y vẫn dần dần xa lánh, cô lập cô. Tình bạn bốn năm cùng phòng tan vỡ.
Vai bi kịch điển hình. Một con cừu non, A Yên nghĩ.
Sau khi tốt nghiệp, bi kịch ập đến. Gia đình Bùi Yên gặp biến cố, gánh một khoản nợ khổng lồ. Cô buộc phải dùng nhan sắc của mình để bước vào giới giải trí trả nợ.
Và đây là cao trào: Một lần, người đại diện lừa Bùi Yên đến một bữa tiệc rượu, chuốc thuốc cô, và dâng cô lên giường cho một lãnh đạo cao cấp.
Đúng lúc Bùi Yên đang bị làm nhục, mê man trong cơn dục vọng do thuốc, Lâm Dịch Phong tình cờ đi ngang qua và bắt gặp “cảnh dâm loạn” này.
Hắn đã phản ứng thế nào?
“Hắn nhàn nhạt quét mắt, đáy mắt khinh thường, xoay người vân đạm phong khinh rời đi.”
Đó là lần đầu tiên ánh mắt hắn thật sự dừng lại trên người cô. Không phải là sự ngưỡng mộ, mà là sự khinh bỉ tột độ.
Bùi Yên sụp đổ. Người đại diện đã chuẩn bị bằng chứng giả, nói cô tự nguyện bán thân. Nhưng thứ giết chết cô, chính là ánh mắt của Lâm Dịch Phong. Tình yêu thầm kín bảy năm, đổi lại chỉ là một cái nhìn ghê tởm.
Sau khi trả hết nợ cho gia đình, Bùi Yên chọn cách tự sát.
A Yên mở mắt trong nhà vệ sinh.
“999,” cô gọi hệ thống, giọng lạnh như băng. “Tâm nguyện của nguyên chủ là gì?”
“Thưa ký chủ, cô ấy hy vọng… hy vọng trong lòng Lâm Dịch Phong có dấu vết từng có cô ấy. Cho dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.”
A Yên bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo.
“…Đồ ngốc.”
Hắn khinh bỉ cô ta, hủy hoại cô ta, mà cô ta vẫn chỉ mong hắn “nhớ” đến mình?
“Được thôi,” A Yên thì thầm. “Nếu đã muốn để lại dấu vết, tôi sẽ để lại một vết sẹo. Một vết sẹo mà cả đời này hắn cũng không thể quên được.”
Cô đứng dậy, nhìn mình trong gương. Thân thể này… không tệ. Thon dài, cân đối. Vòng eo một tay có thể ôm trọn. Khuôn mặt không phải kiểu diễm lệ như A Yên, mà là nét đẹp thanh tao, ôn nhu, như hoa sen trong sương sớm. Vừa vào đại học đã được mệnh danh là “khí chất mỹ nữ”, là ứng cử viên nặng ký cho ngôi vị hoa khôi.
“999, cho tôi toàn bộ hồ sơ chi tiết về những người bạn thân bên cạnh Lâm Dịch Phong.”
“Rõ! Nhưng mà Yên Yên, cô không định dùng cách giống Tô Điệp Y, mất 7 năm để tiếp cận hắn đấy chứ? Hắn là tảng băng ngàn năm đó!” 999 nghi ngờ hỏi.
A Yên cười khẩy. “Bảy năm? Tôi không có kiên nhẫn như vậy.”
“Với loại đàn ông thiên chi kiêu tử như hắn, ‘dệt hoa trên gấm’ là chuyện vô dụng nhất. Hắn không thiếu người vây quanh.”
“Hơn nữa, nguyên chủ Bùi Yên có tính cách ôn nhu, nội tâm. Bảo tôi dùng thân phận này đi cạnh tranh công khai với Tô Điệp Y? Đó là tự tìm đường chết.”
Ngón tay thon dài của A Yên gõ nhẹ lên bồn rửa mặt.
“Cách nhanh nhất để một người đàn ông nhớ kỹ bạn, không phải là khiến hắn yêu bạn, mà là khiến hắn cảm thấy… mắc nợ bạn.”
“999, sử dụng ‘đặc quyền’ đây. Tôi muốn thông tin về một người bạn của hắn. Và tôi muốn biết lịch trình của người này và Lâm Dịch Phong, chính xác đến từng phút.”
“Yên Yên! Đây… đây là thuộc về bàn tay vàng đó!” 999 kêu lên.
“Ít nói nhảm đi!” A Yên cắt ngang. “Cung cấp thông tin, hoặc tôi bỏ vai.”
“…Được rồi! Thông tin đang được tải lên!”
Một nụ cười bí ẩn hiện lên trên khuôn mặt thanh thuần của Bùi Yên. Lâm Dịch Phong… Tô Điệp Y… Trò chơi này, tôi sẽ thay đổi kịch bản.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận