Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thất Nghiệp Và Lời Đề Nghị Của Ác Ma
“Không… không phải đâu quản lý ơi…” Lê Hương Hương mếu máo, cố gắng giải thích trong tuyệt vọng.
“Im ngay! Lê Hương Hương, cô bị sa thải!” Nữ quản lý hét lên như quỷ dạ xoa, ngón tay sơn đỏ chót chỉ thẳng ra cửa kính, thái độ kiên quyết không cho thương lượng. “Cởi tạp dề ra và biến khỏi đây ngay lập tức!”
Lê Hương Hương bàng hoàng, cô đẩy nhẹ người đàn ông ra, bước tới níu tay bà quản lý: “Quản lý, chị nghe em giải thích đã… em… em…”
“Không cần nói nhiều lời vô nghĩa! Biến!” Bà ta hất tay cô ra, hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
Người đàn ông đứng bên cạnh nãy giờ im lặng quan sát. Nhìn thấy bộ dạng khóc lóc thảm thương của Hương Hương, khuôn mặt tròn trịa đẫm nước mắt như thể trời sập xuống, hắn bỗng thấy ngứa mắt với thái độ hống hách của mụ quản lý.
Hắn sải bước tiến lên, bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Hương Hương, kéo mạnh cô về phía cửa.
“Đi!”
“Huhu… anh… anh…”
“Cái loại quán rách nát này không làm thì thôi, cô cần gì phải bán mạng van xin mụ ta!”
Hắn lạnh lùng buông một câu, rồi lôi xềnh xệch cô ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng ánh mắt ngỡ ngàng của những người còn lại.
Bên ngoài, dòng người qua lại tấp nập. Hương Hương bị kéo đi một đoạn, đến khi hắn buông tay, cô ngồi thụp xuống ngay lề đường, mặc kệ hình tượng.
Cô cúi đầu khóc nức nở, đôi mắt đen láy giờ sưng húp, đỏ hoe như mắt thỏ con. Tiếng khóc thút thít của cô thu hút sự chú ý của người đi đường, khiến ai cũng ngoái lại nhìn.
“Cô còn định khóc đến bao giờ?”
Người đàn ông khó chịu nhìn đồng hồ trên cổ tay. Thời gian của hắn là vàng là bạc, vậy mà đã lãng phí hơn nửa giờ đồng hồ cho cô gái ngốc nghếch này.
“Huhu… Anh… cái đồ xấu xa này…” Lê Hương Hương ngẩng khuôn mặt tèm lem nước mắt lên, uất ức chỉ trích. “Tại anh mà tôi thất nghiệp rồi! Anh hại tôi mất việc rồi!”
Cô thấy mình thật đáng thương. Một cô gái dễ thương, chăm chỉ như cô, vậy mà cũng có ngày bị đuổi việc tức tưởi thế này sao?
“Không làm việc này thì làm việc khác. Có cần thiết phải khóc lóc như nhà có đám tang vậy không?” Tính kiên nhẫn của người đàn ông đã cạn sạch, lời nói phát ra đầy nọc độc.
“Miệng mồm anh sao mà độc địa thế?” Hương Hương hít hít cái mũi đỏ ửng, trừng mắt nhìn hắn. “Mẹ anh không dạy anh nói chuyện với con gái phải nhẹ nhàng một chút sao?”
Hắn liếc cô một cái, vẻ mặt khinh khỉnh: “Lười nói nhảm với cô. Tôi đi đây.” Nói xong, hắn xoay người định bỏ đi thật.
“Khoan! Đợi chút!”
Phản xạ tự nhiên, bàn tay nhỏ bé của cô vươn ra, nắm chặt lấy ống tay áo vest đắt tiền của hắn. “Anh tên là gì?”
“Để làm gì?” Hắn nhíu mày, quay lại nhìn cô gái đang bám lấy mình như đỉa.
“Tên anh, số điện thoại của anh, đều phải để lại cho tôi.” Cô chu đôi môi hồng phấn ra, nức nở, dáng vẻ vừa ngang ngược vừa đáng thương.
Hắn nhếch mép. Chẳng lẽ cô ta nhận ra hắn là Hạ Diễm – Tổng tài tập đoàn Hạ thị lừng lẫy, nên muốn mượn cớ này để làm quen, đào mỏ?
“Đây là chiêu trò bắt chuyện mới sao?” Hắn cười lạnh. “Phụ nữ đúng là nông cạn, chưa nói được mấy câu đã muốn xin số.”
“Mới không phải!” Cô tức giận dậm chân. “Anh hại tôi mất việc làm thêm này nha! Anh có biết tìm việc khó lắm không? Nhất là loại công việc vừa cho làm vừa cho ăn, lại là bán bánh ngọt và cà phê. Tôi vất vả lắm mới tìm được, anh vừa xuất hiện là tôi bị đuổi…”
Càng nói càng tủi thân, Hương Hương lại òa khóc, tiện tay cầm luôn ống tay áo vest của hắn quệt ngang nước mắt nước mũi.
“Này! Bẩn chết đi được!” Hạ Diễm nhăn mặt, giật tay áo lại. Hắn bắt đầu thấy đau đầu vì tiếng khóc dai dẳng của cô.
“Tôi đã nói mất việc này thì tìm việc khác, có gì to tát đâu?”
“Việc ở quán cà phê khó tìm lắm!” Hương Hương gào lên. “Hơn nữa… hơn nữa bánh ngọt bán không hết tôi được mang về nhà ăn…”
À, hóa ra câu cuối cùng mới là trọng điểm. Giấc mộng công việc của cô gái này chỉ gói gọn trong việc được ăn bánh ế mang về.
Hạ Diễm nhìn cô gái trước mặt với ánh mắt như nhìn sinh vật lạ. Một cảm giác thất bại tràn trề dâng lên. “Cô đi làm chỉ vì để được ăn bánh ngọt?”
Cô gật đầu lia lịa, đôi má phúng phính rung rinh.
“Đúng là heo!” Hắn buột miệng chửi, không còn chút thông cảm nào. “Phụ nữ các cô chỉ biết ăn với đẻ, an phận thủ thường, chẳng có tí chí tiến thủ nào.”
Dù có ngốc đến mấy thì Hương Hương cũng biết hắn đang chửi mình. Cô cau mày, phồng má: “Anh nợ tôi một công việc! Anh phải đền cho tôi!”
Để giải quyết cục nợ phiền toái này cho xong chuyện, Hạ Diễm chợt nảy ra một ý nghĩ.
“Được rồi, tôi sẽ tìm cho cô một công việc khác.” Hắn nhếch mép, ánh mắt lóe lên tia toan tính. “Đồng thời, sẽ có chế độ phúc lợi nhân viên cực kỳ hấp dẫn…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận