Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi ăn mặc tử tế, cô theo chị Tần đi gặp anh Hải mà cô ta nhắc đến và ông lớn của ông lớn mà cả anh Hải và chị Tần đều không thể trêu vào.

Sau khi đi mới biết được người kia đã đi ăn cơm với anh Hải, lúc đi anh Hải có để lại lời nhắn rằng bảo chị Tần đưa người vào phòng của người kia, nhìn ý tứ đó có vẻ thái độ của người kia với anh Hải cũng khá thân thiết, như vậy thì cho dù Trần Khả Nhân không vừa ý người đó cũng chỉ cần ngoan ngoãn chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Chị Tần là một phụ nữ rất thông minh, cô ta suy nghĩ một lát đã hiểu nhưng ít nhiều cũng thở dài một hơi.

Cô ta đưa Trần Khả Nhân qua trước, kéo cô lại rồi nhắc nhở: “Em còn trẻ, sau này còn nhiều, rất nhiều cơ hội, nếu như lần này người đó không xem trọng em thì em tuyệt đối không nên cưỡng cầu, biết chưa?”

Nhìn nét mặt của anh Hải, người kia hẳn sẽ không đối xử tệ với Trần Khả Nhân, nhưng sợ là sợ Trần Khả Nhân…

Trần Khả Nhân gật đầu: “Em biết rồi.”

Tuy ngoài mặt nói vậy nhưng cô lại âm thầm hạ quyết tâm, bất kể như thế nào cũng phải bắt được kim chủ, nếu không thì bệnh viện sẽ ngừng chữa trị, vậy mẹ cô phải làm thế nào?

Chị Tần thấy cô như thế thì còn chỗ nào mà không hiểu nữa? Cô ta không nói thêm gì mà chỉ âm thầm thở dài một hơi.

Chờ mãi đến tối thì nhân vật trong truyền thuyết kia mới xuất hiện, anh vừa mới mở cửa đã đối diện với ánh mắt của Trần Khả Nhân đang ngồi ở cửa, bước chân không khỏi dừng bước rồi nhanh chóng đóng cửa lại, tiện tay cởi nút áo phía trên cùng rồi đi từng bước về phía Trần Khả Nhân.

Trần Khả Nhân vô cùng lo lắng, bỗng nhiên đứng lên rồi cúi người chào người đàn ông: “Chào, chào ngài, tôi là Trần Khả Nhân do chị Tần đưa đến.”

Người đàn ông nhíu mày: “Là người của Lâm Đại Hải?”

Lâm Đại Hải? Trần Khả Nhân hơi mơ hồ một chút, đứng thẳng người nhìn anh.

Người đàn ông nhìn dáng vẻ sững sờ của cô gái nhỏ thì có gì không hiểu nữa, anh nhẹ nhàng cười: “Xem ra chính là người của Lâm Đại Hải.”

Nụ cười của anh quả thật không thể đẹp hơn được nữa, khuôn mặt vô cùng điển trai cứ như là đang phát sáng, luôn thu hút ánh mắt của Trần Khả Nhân khiến cô không thể rời mắt.

Người đàn ông này không hề giống với tưởng tượng của cô, cô vẫn cho rằng người có thể khiến chị Tần lộ ra vẻ mặt kiêng kị kia thì phải là loại người ba đầu sáu tay, thân cao hơn một mét tám, lại có dáng vẻ hung hãn vô cùng, sao giờ lại trông đẹp mắt và trẻ trung như thế?

Từ trước đến nay, người đàn ông luôn biết bản thân có vẻ ngoài xuất sắc nên cũng không thấy ngạc nhiên trước biểu hiện của Trần Khả Như, anh chậm rãi cởi áo khoác rồi ngồi trên một cái ghế khác: “Ngồi đi, chúng ta tâm sự với nhau nhé?”

Trần Khả Nhân ngoan ngoãn ngồi xuống, hai chân khép chặt lại, bàn tay nhỏ đặt ở trên đầu gối, đầu cúi xuống khéo léo thể hiện dáng vẻ biết nghe lời.

“Tôi là Tống Hạo Hiên, cô có thể gọi là anh Tống.” Tống Hạo Hiên chậm rãi mở miệng: “Nếu như cô là người của Lâm Đại Hải, chỉ cần cô ngoan ngoãn thì tôi sẽ nể mặt Lâm Đại Hải mà không làm khó cô, biết chưa?”

Trong lòng Trần Khả Nhân càng ngày càng khâm phục chị Tần, vì người đàn ông này giống hệt với phỏng đoán của chị Tần.

Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi hiểu rồi, anh Tống.”

Tống Hạo Hiên rất hài lòng với vẻ dịu dàng, nghe lời của cô: “Bao nhiêu tuổi rồi?”

Trần Khả Nhân không hiểu vì sao lại không thể nói dối trước mặt anh, thế nên cô đàng hoàng mà trả lời: “Mười bảy.”

Tống Hạo Hiên nhướng mày: “Còn vị thành niên sao?”

Trần Khả Nhân thấy anh nhíu mày thì trong lòng vô cùng lo sợ, sợ Tống Hạo Hiên không muốn cô: “Xin anh Tống yên tâm, mặc dù tôi còn nhỏ một chút nhưng tôi đảm bảo mình sẽ rất nghe lời!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận