Chương 3

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 3

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Cám Dỗ Của Vị Sếp Lạnh Lùng
Lục Thanh Yến quả thực lạnh lùng hơn Tiêu Hách tưởng tượng. Anh ngồi làm việc với vẻ tập trung cao độ, gương mặt nghiêng nghiêng đẹp như tạc tượng, toát lên vẻ xa cách ngàn dặm. Nhưng càng lạnh lùng, Tiêu Hách lại càng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Cậu muốn phá vỡ lớp băng đó, muốn nhìn thấy vẻ mặt của anh khi bị dục vọng nhấn chìm.
Tiêu Hách tuy nhìn có vẻ chơi bời nhưng năng lực không tồi. Cậu nhanh chóng tìm ra lỗi sai trong báo cáo, nhưng thay vì chỉ ra ngay, cậu lại giả vờ ngây ngô, cầm tài liệu đến bên cạnh Lục Thanh Yến để hỏi bài.
“Anh Lục, chỗ này em không hiểu lắm…” Cậu ghé sát vào người anh, hít hà mùi hương cơ thể thoang thoảng của đối phương. Một mùi hương sạch sẽ, mát lạnh như mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút gì đó ngọt ngào rất khó nắm bắt.
Lục Thanh Yến kiên nhẫn giảng giải, hơi thở của anh phả nhẹ vào tai Tiêu Hách khiến cậu rạo rực. Nhưng sự nghiêm túc quá mức của anh khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt. Tiêu Hách, với bản tính của một kẻ đi săn, biết rằng không thể vội vàng. Cậu cần rút lui để tiến xa hơn.
Cậu kiếm cớ đi tìm thư ký Trương tham quan công ty, tạm thời giải thoát mình khỏi sự cám dỗ chết người mang tên Lục Thanh Yến.
+1
Sau một vòng thu hoạch bánh kẹo từ các chị gái, cô dì trong công ty nhờ vẻ ngoài đẹp trai và cái miệng ngọt xớt, Tiêu Hách trở lại văn phòng với một túi đồ ăn vặt đầy ắp.
+1
Lúc cậu bước vào, Lục Thanh Yến đang day huyệt Thái Dương đầy mệt mỏi. Trên bàn làm việc bừa bộn tài liệu, một nhân viên đang đứng run rẩy trước mặt anh, chờ đợi cơn thịnh nộ.
“Đêm nay tăng ca, sửa xong mới được về.” Lục Thanh Yến lạnh lùng ra lệnh, giọng nói sắc bén không cho phép phản kháng.
Nhân viên kia vội vã lui ra, nhìn Tiêu Hách như nhìn thấy phao cứu sinh. Tiêu Hách không về chỗ ngồi, mà đi thẳng ra sau ghế của Lục Thanh Yến.
“Anh đau đầu à?” Cậu hỏi, giọng trầm ấm đầy quan tâm.
“Cũng hơi.” Lục Thanh Yến đáp, không mở mắt.
Ngay sau đó, đôi bàn tay to lớn, ấm áp của Tiêu Hách đặt lên thái dương anh. Lục Thanh Yến khẽ run lên vì sự tiếp xúc bất ngờ này.
Tiêu Hách bắt đầu xoa bóp. Kỹ thuật của cậu rất tốt, lực đạo vừa phải, dứt khoát nhưng cũng đầy êm ái. Cậu đứng ngay sau lưng ghế, gần đến mức lồng ngực rắn chắc gần như chạm vào lưng ghế của Lục Thanh Yến. Mùi hương nam tính từ cơ thể chàng trai trẻ bao trùm lấy anh.
“Sao nào? Thoải mái không?” Tiêu Hách thì thầm, hơi cúi xuống.
“Ừ, được.” Lục Thanh Yến thả lỏng người, tận hưởng sự phục vụ này.
Nhưng trong đầu Lục Thanh Yến lại nảy sinh những suy nghĩ đen tối không nên có. Bàn tay đang xoa bóp cho anh thật đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay khô ráo và ấm nóng. Nó mang lại cảm giác mạnh mẽ, áp đảo.
Anh bỗng tưởng tượng bàn tay ấy không phải đang xoa bóp thái dương, mà là đang siết lấy cổ anh, đè anh xuống giường, thô bạo xé toạc áo sơ mi của anh ra. Anh tưởng tượng bàn tay ấy trượt xuống dưới, nắn bóp bờ mông anh, ban phát cho anh những khoái cảm nhục dục đê hèn.
Ý nghĩ đó khiến hơi thở Lục Thanh Yến trở nên dồn dập. Anh vội vàng mở mắt, ngồi thẳng dậy: “Được rồi, cảm ơn cậu.”
Tiêu Hách luyến tiếc buông tay. Khi rụt tay về, ngón tay cậu vô tình móc nhẹ vào cổ áo Lục Thanh Yến, kéo nó trễ xuống một chút.
Và Tiêu Hách nhìn thấy.
Ngay sau gáy trắng ngần của Lục Thanh Yến, nơi đốt sống cổ hơi nhô lên, có một vết đỏ mờ mờ. Nó giống như một vết giác hơi, hoặc… một dấu hôn cũ đã phai màu. Hoặc có thể, là dấu vết của sự cọ xát từ một món đồ chơi nào đó.
Đêm hôm đó, cả bộ phận phải tăng ca. Lục Thanh Yến làm việc không biết mệt mỏi, giải quyết từng vấn đề hóc búa một cách sắc sảo. Tiêu Hách ngồi bên cạnh, ngắm nhìn sườn mặt nghiêm nghị của anh, lòng thầm thán phục nhưng dục vọng lại càng bùng cháy dữ dội hơn.
Đến tận mười một giờ rưỡi đêm, công việc mới xong. Lục Thanh Yến hào phóng cho nhân viên nữ về trước, thanh toán tiền taxi. Anh quay sang Tiêu Hách, giọng đã bớt lạnh lùng hơn: “Muộn rồi, đi xe tôi về đi.”
+1
Anh lấy một chiếc áo khoác gió đưa cho Tiêu Hách. Tiêu Hách đón lấy chiếc áo, và ngay khi Lục Thanh Yến quay lưng đi, cậu đưa nó lên mũi, hít một hơi thật sâu.
Mùi của Lục Thanh Yến. Mùi của sự cấm dục và gợi tình đan xen. Tiêu Hách cảm thấy máu trong người mình bắt đầu sôi lên sùng sục.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận